Wednesday, September 9, 2026

Tình Yêu Buông Tha Cho Chúng Ta

 Chọn mãi ko biết để tiêu đề của chiếc blog này là gì. Mình lấy luôn bài hát mà mình đang nghe

Lúc này mình đang ngồi ở 2land, có chút ồn ào, lộn xộn nhưng cũng trật tự theo kiểu ai làm gì thì làm, ồn ào kệ đi :D
1 tuần rồi mình bị kéo vào bộ film hay quá =)) Hay vì nam chính đẹp zai ghia =)))) hahaa
Bài này có 1 câu rất hay mà mình thấy phù hợp với bộ phim "đầu xuân tươi sáng" -

dẫu có yêu đến bao lâu mà chẳng thể bình yên ở trong nhau 

Nó là 1 góc nhìn khác của Loan Niệm - Thượng Chi Đào trong film đó. 
Ở góc nhìn của TCĐ thì luôn tự ti, cảm thấy mình thấp kém hơn so với LN nên cô nỗ lực mỗi ngày. Nhưng khi gặp chuyện thì tuyệt nhiên ko nói gì với anh cả. 

Ở góc nhìn của LN thì rất yêu TCĐ nhưng vì tính cách trước giờ cao ngạo, ko chịu nhún nhường, ko dám nói yêu, có thể sợ em thấy mình yếu đuối nên lúc nào cũng chưng ra bộ mặt khó chịu, nói nhữg lời khó nghe - bản chất của những lời khó nghe đó chỉ là vì yêu quá mà ko biết cách thể hiện thôi

Ôi, mình cảm thấy như mình rất rất hiểu điều này ấy. 

Ở góc độ của mình từ đầu phim đến giờ là tập 20 nhé  - tình yêu của LN là kiểu: ko có câu nào là yêu nhưng tất cả đều là yêu. nó như mối tình mà mình may mắn có được <3 chính là chồng tui hiện tại hahaaa. 

Nhưng điều làm mình thik bộ phim là ts, sao lại đẹp zai mà đóng đạt thế chứ =))))) từ cái nhướng mày, nhếch mép, dậm chân, .. oidoioi chỉ có thể là bật gốc luôn chứ đừng bảo là gãy =)) hahaa

CĐM bảo anh mỏ hỗn =)) ko mỏ hỗn, ko khó ưa thì làm sao mà còn độc thân đến 28 tuổi để  TCĐ yêu =)))
Ở 1 góc nhìn khác của mình thì TCĐ khác với những ng bạn, người đồng nghiệp của LN mà ngay ở tập đầu tiên LN đã bảo: cô ngây thơ quá, đại khái là ko lọc lõi, ko mưu mô ko toán tính, lsao mà trụ lại được ở Lime. hahaa


Nhưng để mà nói về tình yêu mà mình luỵ thì chính là Tang Diên - Ôn Dĩ Phàm ( khó dỗ dành). Trời oi! vì sao lại có 1 mối tình thầm lặng mà nó nó đau đớn, nó nhẹ nhàng, nó cao cả, ta nói ko có từ ngữ gì để diễn tả 1 cách trọn vẹn mối tình đó :( 

Nhữg năm tháng tuổi trẻ, mình từng mê "ốc sên chạy", mình thấy nữ chính trong cuốn tiểu thuyết đó thật hạnh phúc. vì cứ đi thật xa, làm tất cả nhữg gì cô ấy thik - khi mệt quá quay lại vẫn có 1 chàng trai đứng đợi. Năm tháng thanh xuân, mình gọi đó là điểm tựa bình yên mà cô gái nào cũng ao ước có được. 

Rồi mình xem bộ phim gì ấy nhỉ. em cứ sai lầm, vấp ngã đi, sau cùng a vẫn ở đây - ts hạnh phúc thế =))))

Dạo này cày phim cứ tủm tỉm cười. 

Hqua chạy ở công viên thấy các em - à ko, có khi mình phải gọi là các cháu rồi chụp ảnh kỷ yếu - nhữg nụ cười, chiếc váy ngắn xếp ly - ôi đặc quyền của tuổi trẻ! độ tuổi thạt đẹp.


LẠi nói về chuyện chạy. Chiều qua mình ra cv thống nhất chạy sau rất lâu rồi ko ra đó. 1 buổi chiều chớm thu HN vẫn đẹp và ồn ào khói bụi ôi nhiễm như thế. Nhìn tổng quan thì công viên rất lộn xộn =)) nhưng mà nó lại trật tự. Mình bảo với chồng "nó lộn xộn 1 cách có trật tự" thế là chồng mình cười =))) ủa alo, anh ko biết câu đó à =)))
Ý là rất đông nhưng ai làm gì cứ làm cái đó, ko ai chen lấn ai cả. ai chạy cứ chạy, oánh cầu lông cứ oánh, nhảy cứ nhảy, đu xà cứ đu, ún bia cứ ún, ai làm gì cứ làm đó.. hihi. bỗng thấy mình thấy yêu đời, đơn giản là mình tận hưởng được 1 buổi chiều theo 1 cách bình thường của 1 người khoẻ mạnh. 

Dạo này xung quanh mình gặp rất nhiều trường hợp đột quỵ, sức khoẻ giảm sút. những lúc đó mới hiểu - à, hoá ra khoẻ mạnh là 1 loại hạnh phúc. rất rất rất hạnh phúc mới có thể chạy được đó! Bỗng mình muốn đặt mục tiêu chạy liên tiếp 30 ngàyyyyyy


Chính ra ở blog này mình rất hay có bài về tình yêu. Mình u40 rồi nhưng mình thấy ngoài sự sống thì tình yêu là 1 điều rất thiêng liêng và tuyệt vời <3 Tức là mình vẫn còn trẻ đúng ko ạ =)) 

Dạo này mình có 1 list nhạc remix rất hay để chạy. Mình còn tự down về, ghép chúng lại xong post lên yt =)) ê có phải mình bị thủ công quá ko hahaa








Thursday, February 12, 2026

Những ngày cuối tháng chạp..

 Xin chào! hôm nay là 25 tết.
Hôm nay mình ko bận lắm - à có bận, nhưng mình muốn viết 1 chút. Hoá ra blog vẫn ở đây, chỉ cần mình gõ đúng địa chỉ sẽ ra được nơi trút bầu tâm sự, thậm chí ko đúng thì google cũng sẽ gợi ý đúng địa chỉ.. Nghĩa là nó luôn ở đó, để đợi mình - ko như mình, vì vô tư vô tâm vì ham vui mà quên đi việc cần vào viết

Sáng nay trên threads mình đọc được 1 bài về việc đưa con bò đi treo. Mình đọc đâu đó 2-3 lần bình luận, có thắc mắc 1 chút vì sao lại treo bò lên. nhưng rồi lướt qua và quên nó đi. Đến trưa khi ngủ, mình lại vào và bài đăng đó lại hiển thị, mình tò mò đọc tiếp.. hoá ra ko phải là treo con bò, mà là 1 cách nói khác.. Điều khiến mình cảm động chính là sự động viên, an ủi rất nhẹ nhàng, rất chạm của những con người xa lạ vô tình gặp nhau tại bài viết.. 

Mình đã mua chiếc cốc có tên "yêu đời" ngay từ khi nhìn thấy nó - mình vẫn là người thik những cảm xúc đầu tiên, nó là những điều rất thật tự dưng có chứ ko phải là thứ phát sinh trong 1 chuỗi những suy nghĩ, nghĩa là ko toan tính gì cả. Mình mua - vì nó ấn tượng với mình, vì nó đáng yêu, vì nó dạy mình cần yêu đời yêu người mỗi ngày.. 
Nhưng những chuyện của những ngày gần đây làm mình phải mua thêm 1 chiếc lót cốc có in chữ " cứ sống.. rồi sẽ sống" - phải rồi, cứ sống đi rồi sẽ sống.. 

Chiều qua nhắn tin cho chị hỏi han tình hình. Chị bảo học được ở em theo hướng tích cực nhất, cách nghĩ cách làm để mọi thứ vui vẻ. Rằng em chính là điểm tựa niềm tin của chị - chị đâu biết rằng lúc mình nghe những câu chữ đó bỗng nước mắt rơi. Lúc em nghe những câu đó là lúc em đang yếu mềm nhất chị ơi :) Hoá ra niềm vui, sự tích cực sẽ được cho đi, lan toả đi sau đó nhận về ở 1 thời điểm khác, trong 1 hình dạng khác, ở 1 nỗi niềm khác.. nhưng vẫn gói gọn trong cái tình. 

Mình kể tiếp khi mình lướt ở trên threads nhé. Có clip về 1 câu bé tan học đi về oà khóc vì nhớ mẹ, vì ko còn mẹ.. sau đó em bé tự ăn cơm mà bố đã nấu, và tiếp tục sau đó mình ko xem được nữa vì nước mắt mình đã nhoè đi rồi.. Hoá ra, nếu chỉ ích kỷ mà suy nghĩ cho những nỗi niềm của bản thân, thì sau đó sẽ là nước mắt ..

Mình cứ lan man nhiều nhỉ.. Mà lạ thật, ở chốn này - mình chỉ nghĩ đến và viết khi buồn. Thành ra toàn buồn là buồn. Vậy nếu ai ko biết hoặc ko quen mình, hoặc lâu ngày ko gặp mình mà lạc chân vào chốn này - mình sẽ bị đổi tên thành HT buồn bã mất thôi :)

25 tết là tết chạm ngõ rồi
Mình cũng 36 tuổi rồi.. hihi 

Vô tình mình xem lại - cả năm 2025 mình chỉ viết ở đây có 3 bài, và có 2 bài về tình yêu. Hoá ra tầm hồn mình vẫn non nớt. Mình cứ nghĩ 18 tuổi sẽ luôn là vui vẻ, yêu đời - những hoá ra sự vui vẻ đó chỉ vì ánh mắt trong veo khi chưa bị va chạm, chưa trả sự đời thôi - song hành cũng sự yêu đời đó là sự mong manh, mỏng mảnh vì thiếu kinh nghiệm, vì ko mạnh mẽ.. hihi 

Sẽ có 1 ngày đẹp trời, mình đọc lại những dòng chữ này - có thể lúc đó mình ko nhớ được mình đang buồn vì điều gì, hoặc có thể nhớ rõ. nhưng dù nhớ hay ko nhớ vì ngay lúc này đây, ngay bây giờ - có chút buồn, à ko - nhiều buồn, nhiều bế tắc - nhưng mình vẫn là đứa không muốn kể lể những nỗi buồn này, thu gọn nó lại, cho nó vừa trong lòng, bọc vỏ lại thật đẹp để đón mùa xuân nhé! Như chậu quất hơi xấu xấu, mình lấy súng bắn keo và mảnh vải bọc lại thật là đẹp hihi

Cái gì cũng sẽ có cách

Cứ đi sẽ thành đường


Chẳng sao cả, nỗi buồn cũng đẹp. chỉ cần đừng buồn quá. Chỉ cần sau buồn thì rút ra được điều gì :D
Mình vẫn là HTngotngao xinh đẹp hihi..