Thursday, June 18, 2015

Chúng mình đều có những niềm riêng

“Bạn buồn, rủ mình đi ra quán
Chiều mưa lất phất dọc bờ kè
Chán nỗi rượu bia mình dị ứng
Bạn ngồi độc ẩm, có người nghe

Bạn kể mình nghe chuyện tình yêu
Mình nghe cũng chẳng hiểu bao nhiêu
Chỉ biết đại khái rằng: tan vỡ
Và nay bạn vẫn nhớ thương nhiều

Bạn uống tràn ly rồi bạn say
Bạn khóc, bạn cười như dại ngây
Mình lau nước mắt trên mặt bạn
Thương quá là thương những lúc này

Mình ước gì mình cũng biết say
Cũng khóc cười như thể dại ngây
Nghe bạn, mình bỗng đau chuyện cũ
Đau suốt từ xưa, đau đến nay

Bạn dựa vai mình, ngẩn nhìn mưa
Con kênh đen đục chảy lờ đờ
Nước mắt bạn khô, vai mình ướt
Mình tỉnh mà say, say bất ngờ.”




Sunday, June 14, 2015

Thương anh!

Anh đừng buồn vì em vẫn thương anh
dù cuộc sống chẳng dễ dàng là mấy
đôi lúc mệt nhoài có làm anh chán ngấy
anh cũng đừng buồn,
em sẽ mãi ở đây!

Công việc,bạn bè hay có lúc uống say
chỉ cần anh nhớ về ôm em mà ngủ
ngôi nhà nhỏ thôi,
tình yêu nhiều là đủ
góc bếp nhỏ thôi,
miễn ấm áp quanh năm!

Anh đừng giận hờn khi những lúc quan tâm
mà em nói nhiều hay càu nhàu, bực bội
đừng bỏ mặc em mỗi khi em hờn dỗi
bởi em thương nhiều nên nông nổi thế thôi!

Cuộc đời sau này dù nhiều những buồn vui
dù nhiều tiếng cười hay những lần bật khóc
dù là ấm êm hay đôi lần khó nhọc
anh cũng đừng buồn vì em mãi thương anh!

Sau này cho dù mình bạc mái tóc xanh
cái cây em trồng sắp trăm lần thay lá
em vẫn ở đây,anh đừng lo gì cả
dù chúng mình già thì em vẫn thương anh!

*P2T*


Friday, June 12, 2015

Thư gửi một người bạn gái

Ta lớn lên cửa sổ thay màu
Nghe tiếng chim không thấy mùa nắng nữa
Con thuyền giấy nát nhàu sau trận gió
Thành phố nghèo hơn và cũng buồn hơn

Mưa không mơ hồ mà tàn nhẫn từng cơn
Quyển sách cũ bài thơ nhoè nét chữ
Em đã tin trời xanh ngoài cửa sổ
Trời đen sẫm cửa sập nát vai em

Tưởng hoa hồng là hương của đêm
Hoa đã rụng và em không khóc được
Những câu hỏi ban đầu đơn giản nhất
Ngỡ giải đáp rồi nay vẫn xé lòng em

Trang sách tình yêu có ngôi sao lên
Không giống với cuộc đời thô bạo
Vì ta lầm đường hay vì trời nổi bão
Thương bạn bè ngơ ngác ngóng tin nhau


Ngày xưa anh có hẹn hò đâu
Thư em viết anh chẳng hề đáp lại
Em nông nổi như một dòng suối chảy
Tin bình minh nhưng chỉ gặp sương chiều

Giữa chiến tranh hiểu đời thực hơn nhiều
Rách tan cả những làn sương đẹp phủ
Chỉ còn lại nỗi nhớ buồn trơ núi đá
Điều em tin là nhảm nhí mà thôi

Nơi xa xôi lầy lội mưa dài
Ngôi trường nhỏ một ngọn đèn khuya khuắt
Em có nghĩ về ngôi sao đã mất
Khi mùa hè vẫn trời thẳm như xưa

Đường về em lận đận chuyền tàu trưa
Ga vắng vẻ chỉ có mùi đá khét
Chiếc cốc rơi mọi điều tan vỡ hết
Em có còn mong ước nữa không em? 


*LQV*



Tuesday, June 9, 2015

Những trích dẫn hay của Phan Ý Yên








Monday, June 8, 2015

Thương Về Ngày Trước

Bao người yêu đi tiễn đưa nhau
Những chuyến xe khuất về biên giới 
Người tôi yêu trước cũng là bộ đội
Ngày lên đường tôi chẳng tiễn chân theo.

Ngày ấy nào anh đã có em đâu!
Tuổi mười sáu ghi nhiều nhật ký 
Những làng phố, nhứng tình yêu thơ trẻ 
Có dòng nào trong đó nhắc tên em?

Chuyện qua rồi anh cũng đã quên 
Chẳng dám trách, chỉ thoảng buồn nho nhỏ 
Lòng những muốn trở thành ngọn cỏ 
Bên lề đường ngày ấy tiến anh đi 
Muốn thành rừng muôn tán lá chở che 
Muốn thành suối giữa đường xa nắng rát 

Khi anh nghe em muốn thành bài hát 
Hát ru lời của mẹ ngày xưa 
Cơn sốt rừng vàng mắt sạm da 
Em, đồng đội sẻ cùng anh ca nước 
Làm hạt bụi dưới chân anh bước 
Làm mái nhà che những cơn mưa 
Bao gạo quàng vai trong cơn đói sớm trưa 
Làm ánh lửa giữa rừng khuya phía trước 
Lòng em thương làm sao mà nói được 
Như trời xanh vô tận mãi màu xanh

Dẫu bây giờ em đã ở bên anh 
Chung lo lắng, chung vui, buồn mơ ước 
Em vẫn cứ thương về ngày trước 
Người yêu em thuở trước có em đâu...



Mùa Hoa Roi

Bây giờ mùa hoa doi 
Trắng một vùng Quảng Bá 
Sóng ven hồ cứ vỗ
Anh một vùng cây tre 

Ta đến rồi ta đi
Bao lần anh có nhớ 
Dưói vòm cây lặng lẽ 
Dưới vòm cây chờ mong 

Cánh buồm trôi ngoài sông 
Bò tập cày trên bãi 
Nâu một vùng đất mới 
Đợi tay người gieo trồng...

Anh có đi cùng em
Đến những miền đất lạ
Đến những mùa hái quả 
Đến những ngày thương yêu

Qua nắng sớm mưa chiều 
Qua chặng đường tàn phá 
Qua rất nhiều nỗi khổ 
Qua rất nhiều niềm vui ...

Anh có nghe hoa rơi 
Quanh chỗ mình đứng đó 
Hoa ơi sao chẳng nói 
Anh ơi sao lặng thinh
Đốt lòng em câu hỏi:
"Yêu em nhiều không anh?"

* Xuân Quỳnh*