Wednesday, September 8, 2021

Hihi

 HN vào Thu rồi mát ghê

Có nhữg ngày chẳng ai làm gì mà mình cũng buồn hihi.. tự dưng buồn như thíu nữ 18 thế này, chết thật ko

Monday, September 6, 2021

Taek Reply1988

Những cảnh quay cuối cùng trong Reply1988 là sự tan hoang của khu xóm nhỏ, là sự rời đi của từng gia đình, là sự lớn lên của những đứa trẻ, già đi của bố mẹ.. Mọi người khi xem xong, đa số đều thể hiện sự tiếc nuối, buồn bã cho thời thanh xuân đã qua đi, cho những ký ức tươi đẹp về khu phố ấm áp tình người nay không còn nữa.. 

Bản thân mình thì ko, rõ ràng bố mẹ đã có những quãng thời gian thật đẹp, đám bạn trẻ đã có thanh xuân thật đáng nhớ,  uống đến đổ gục, hát đến khàn họng, cười đến rơi lệ, khóc đến bò nhoài.. và hơn hết ai cũng thành công, hạnh phúc.. Duy nhất, khi xem đến những tập cuối cùng mình chỉ tiếc nhất 1 điều rằng phim đã ko khai thác sâu hơn về nhân vật Choi Teak 

Những tập đầu Taek mờ nhạt vô cùng, cuộc sống dường như chỉ xoay quanh bố và cờ vây.  một người con cô độc khi mẹ mất sớm còn bố thì hơi cứng nhắc, không biết thể hiện tình cảm; một người bạn trầm buồn và có đôi chút đơn thuần, yếu ớt.  Mình chỉ bắt đầu để ý hơn đến taek ở cảnh quay này - Trước khi vào trận đấu ở TQ, tay Taek cầm điếu thuốc. mình bị ám ảnh cảnh quay này vô cùng, mình nghĩ đến những áp lực mà cậu bé 18 tuổi phải trải qua, âm thầm lặng lẽ, đau đớn nhớ nhung, cô độc lạnh lẽo..

Và vì mình đã bắt đầu chú ý đến nhân vật này nên những tập sau đó mình vô cùng muốn xem cảnh có cậu chàng này, lúc đó mới phát hiện ra - cậu bé đầy bất ngờ và thú vị và thương cậu vô cùng,  thương Taek, thương như kiểu mong cậu ấy sẽ được hạnh phúc, mình sẽ ở bên cạnh dõi theo cậu ấy mà thôi, một thứ tình cảm nhẹ nhàng, dịu dàng và êm ả như vậy thôi.


Sự trưởng thành của Taek, không thể hiện ở việc hút thuốc, dáng vẻ đội mũ cool ngầu. Mà ở cách đối mặt với áp lực. Một Teak hoàn toàn khác trong các cuộc thi. Lặng lẽ trong vòng vây phóng viên, cô đơn trong mọi cuộc đấu, tự mình vượt qua cảm giác sợ hãi gặp người lạ, nghiêm túc cứng cỏi lạ thường.


Một chàng trai nhẹ nhàng, ấm áp với chất giọng trầm, không bao giờ vội vàng, và cách thể hiện tình cảm kỳ quái.


Có vẻ hơi yếu ớt, dè dặt nhưng lại đầy tinh ý đi theo bảo vệ Duksun sợ cô gặp biến thái hay mạnh mẽ bế bổng cô bé lên chạy khỏi sân bóng.


Luôn im lặng nhưng đầy thấu hiểu và khiến người ta sinh yêu thương dạt dào. Ngoài những nét rất dịu dàng ấy, Taek còn đầy mãnh liệt trong tình yêu. Ai mà ngờ được cậu bé có vẻ nhút nhát ấy lại chủ động tỏ tình, sẵn sàng nắm tay Duksun chỗ đông người hay không ngần ngại thừa nhận tình cảm hai người với người khác chứ.  


 Bỏ buổi thi đấu để chạy hồng hộc đến tìm Duk Sun, từ bỏ một thứ quan trọng để đến với một thứ quan trọng hơn, điều đó đã đủ chứng minh vị trí của Duk Sun trong trái tim của chàng trai ngố tàu này. Yêu một người là phải can đảm vứt bỏ lòng tự trọng, chính sự chần chừ khiến Jung Hwan luôn là người đến sau. "Một tên gọi khác của duyên phận, chính là thời khắc".


Taek chưa từng lẩn tránh hay do dự một lần nào trước DukSun – điều mà Jung Hwan luôn và luôn làm… Mệt ư, cậu sẵn sàng ngả vào lòng DukSun. Thích ư, câu sẵn sàng cười tít mắt và nói bằng một chất giọng “không-tin-không-được” là “Tớ thích lắm”. Được hỏi ư, thì trả lời, đơn giản và thành thật.

Ngoài những điều đó ra, mình còn thực sự thích hình ảnh của Taek khi thi đấu. Lạnh lùng, tập trung, “thắng không kiêu, bại không nản”. Chỉ môt lần sau khi thi đấu xong Taek cười, và chỉ cười một người con gái duy nhất – DukSun- người mà từ những ngày bé thơ cậu đã luôn hướng mắt đến, đã luôn yêu thương…


Một mặt nào đó, Taek giống như những gì một người con gái bình thường trông chờ cho tình yêu của cuộc đời mình – yêu một cách mạnh mẽ, quyết đoán, và không từ bỏ. Taek yêu chỉ một cô gái, từ ngày còn nhỏ, cho đến những năm 18 tuổi, cho đến những tháng ngày 24 tuổi, rồi cho đến hiện tại, khi mọi thứ đã qua…



Taek lúc nào cũng ở bên, quan tâm Duksun, là niềm vui nho nhỏ của riêng cô bé trong suốt những năm tháng đó.



Vào khoảnh khắc Teak cầm điện thoại khe khẽ nói "Là tớ, Taekie đây", ngước đôi mắt trong veo nhìn trời đêm đổ tuyết tôi đã biết chắc cậu trở thành lời hồi đáp chính xác nhất của năm 1988.
















Wednesday, September 1, 2021

LÒNG TỐT

 Thực sự mình nghĩ nhiều về nó. 1 phần mình bị ảnh hưởng bởi sếp mình

Và cũng từ lâu lâu, mình luôn động viên chồng mình hoặc em mình khi có điều gì đó ko ổn rằng: Mình tốt với người này ko có nghĩa là ngta phải tốt lại.. Mà mình sống tốt, ắt sẽ có 1 ngày nào đó tại 1 thời điểm nào đó mình cần sự trợ giúp, sẽ có người giúp mình thôi <3 

Hôm qua mình tốt với ng đó. Ngày mai, ngta có thể vô tình hỏi những câu làm tổn thương thì cũng hãy đừng buồn nhé! Mình sống theo quy tắc: chỉ những ai mình yêu thương thì mình mới quan tâm đến và đúng thật cũng chỉ những người đó mới có thể làm tổn thương mình. Mỗi vết thương là 1 bài học. Mình đừng quá lo chuyện bao đồng nhé!

Mình từng bị 1 xe máy quay ngoắt sang đường va phải, lăn cả ra đường - 1 chị đi từ sau xông lên mắng cái anh đấy 1 trận - dù là người ko quen biết nhưng cảm thấy biết ơn chị vô cùng vì cảm giác được bảo vệ

Rồi cái lần mình phi xe lên vỉa hè trời mưa trơn trượt ngã lăn quay, xe dính cả vào ô tô đằng trước - 4.5 chú bảo vệ từ tít ở xa vẫn phi lại giúp mình, kéo xe mình ra khỏi xe ô tô đằng trước

Có lần mình vội quá, phóng nhanh ko phanh kịp, đâm vào đuôi xe trước rồi ngã lăn ra đường. Có người đến đỡ rồi dựng xe giúp

Cả lần tắc đường được nhường đường, rồi có lần đi mua pate nhưng mãi ko chuyển khoản được - chủ cửa hàng bảo cứ về đi, chuyển khoản sau cũng được.. vân vân mây mây

Và vì những chuyện bé bé như thế nên mình tin - mình là 1 người hạnh phúc <3 


À mình chợt nhớ ra cảm xúc này, mình phải ghi lại luôn ko có quên mất

Chiều qua như mọi ngày trong đợt giãn cách này. Cả nhà lại lên sân thượng tập thể dục 1 chút và hóng mát.

Buổi chiều hoàng hôn mây đẹp rụng rời, ở bãi cỏ có 1 chú gì đó xách theo loa lên, nghe 1 loạt bài ngày xưa.. ôi, cái gió nhè nhẹ hiu hiu, thứ ánh sáng hoàng hôn ở xa ráng chiều tuyệt đẹp, bên cạnh là chồng ngồi tựa lưng, xa xa là con đang chạy chơi - mình cảm thấy an yên và hạnh phúc thực sự. Thật, cuộc đời cũng chỉ cần những giây phút như thế thôi!


"Ở đây phố xá hiền như cỏ
Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người
Ở đây cỏ sẽ hiền hơn phố
Bởi dưới chân em có mặt trời."





Tuesday, August 17, 2021

CHUYỆN KHÔNG ĐÁNG CÓ

 Nếu mình có làm điều gì ko đúng, mình sẽ rất ăn năn, hối hận, tâm trí mình ko thỏai mái, và thường xuyên nghĩ về điều đó :(

Buồn thật, mình vừa giẫm phải con vịt. 

Cái cảm giác lúc này, nó xen lẫn nhiều thứ lắm. vừa thương em vịt, vừa cảm thấy khó chịu về bản thân mình. 

Nhưng mà tính mình cũng buồn cười lắm, vì nếu trong lúc đó, có ai nói gì đó an ủi mình dù chỉ là 1 câu thôi. Thì chắc mình cũng sẽ bình tĩnh hơn.. rất nhiều


Nó là chuyện ko có đáng có

Là chuyện ko đáng xảy ra. 

Wednesday, August 11, 2021

49 ngày của bố

 Covid tàn nhẫn thật, ko chỉ là sức khoẻ, mà nó là ko gian, là khoảng cách, là 49 ngày con ko thể rời HN để về với bố!

Con sẽ lạc quan và luôn tươi vui như bố vẫn mong như thế ạ. Có điều gì thiếu sót, bố bỏ qua cho con nhé bố ơi.. Bố biết đứa con gái của bố luôn hướng về bố mẹ, gia đình và dành những điều tốt nhất cho bố mẹ mà, phải ko bố?

Thật nhiều khi con cứ nghĩ mình đang mơ, ko nghĩ là con đã phải rời xa bố ạ. Chỉ nghĩ rằng bố vẫn đang ở đó, khi chúng con về sẽ được gặp bố

Bố lạc quan, thương người

Bố thik ăn cà muối, dưa muối, bánh mỳ khô, đồ nếp

Bố thik laptop, máy tính, công nghệ

Bố thik câu cá, trồng rau, trồng cây. bố mát tay lắm, trồng cây nào cũng nhiều quả, rau thì xanh rì tươi tốt. Thế mà chẳng cho con được thừa hưởng chút gen hihihi

Bố thik quần áo đẹp - 2 năm gần đây thôi. còn trước đó thì ko

Bố thương mẹ, dù đời người dài như thế mà cũng ngắn đến vậy. Dù ko tránh khỏi những lúc sai lầm nhưng sau cùng, bố vẫn nắm tay mẹ và thổn thức " anh thương em lắm"


Bố cứ yên tâm siêu thoát đến 1 kiếp sống mới ko ốm đau, bệnh tật nữa bố nhé. 


Con yêu bố vô cùng!

Monday, July 12, 2021

Về với Bố

 Tàu chạy sáng 6h. Chẳng còn ai gọi cho con cuộc điện thoại lúc 5-6h sáng để giục con dậy chuẩn bị ko có muộn nữa.. bố à.. 

Con lại nhớ mỗi lần bố gọi điện thoại cho con "Thanh à con" - lúc nào cũng bắt đầu bằng câu này ạ.

Rồi đến lúc con đi, nhìn góc nhà chẳng còn thấy 50 nem bố chuẩn bị cho con mang ra HN nữa. Nhớ ơi là nhớ, bố ạ

Cây sấu vẫn che mặt trời, mát lắm bố ạ. 


Con nhớ bố quá, bố ơi