Wednesday, July 15, 2015

Những lời xưa cũ

Xưa anh dặn:
“Hãy nắm tay
đến khi tóc trắng như mây, như trời.”
lòng em giờ bạc hơn đời
bàn tay để lại
anh thời ở đâu?

“Mai này dù có đi đâu,
làm gì cũng phải có nhau!” – anh thề
ngày em sánh bước, vai kề
bên cuộc đời mới
anh về chốn nao

làm sao?
biết phải làm sao?
làm sao cho hết cồn cào ngóng trông?
người còn nhớ chứ?
hay không?
những lời xưa cũ
dù không ích gì ..

Thursday, July 2, 2015

Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa
Xóm nào anh sẽ đi qua
Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi…
Dẫu em biết rằng anh trở lại
Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.
Thời gian trôi theo cánh cửa một mình
Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói
Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
Một con đường vời vợi núi cùng sông
Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không
Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ.
Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên

*Xuân Quỳnh*

Thursday, June 25, 2015

Em trở về hò hẹn với cô đơn

Em trở về hò hẹn với cô đơn
Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ
Chỉ còn những khúc hát ru mong trái tim yên ngủ
Mơ ước bồng bềnh tan rất nhẹ như mây
Em trở về mùa giá lạnh bờ vai
Vòng tay hẹp tự ôm mình không nổi
Tiếng cười vỡ trong đêm đầy bóng tối
Vẫn là em mà còn phải là em?
Em trở về góc phố rất quen
Con đường nhỏ từng quen bàn chân nhỏ
Bỗng hụt bước chông chênh trong chiều gió
Chơi vơi giờ cũng khác những ngày xưa
Em trở về ngồi hát dưới trời mưa
Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy
Từ độ em đi « hoa có vàng nơi ấy »
« Một phút giây nào mình khóc cho nhau »1
Em trở về đứng giữa đêm sâu
Uống tuyệt vọng để say quên hò hẹn
Nước mắt ấm môi, nỗi buồn nghiêng chén
Sóng sánh đêm dài, sóng sánh em.


Wednesday, June 24, 2015

Cà phê cuối ngõ

Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen 
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế 
Vì viên đá tròn xinh 
Vì bông hoa be bé 
Mà nụ cười em trong hơn 

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn 
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó 
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ 
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không? 

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông 
Anh chỉ thấy toàn người lạ 
Người lạ thì chẳng là gì cả 
Thế giới thu vào một mái tóc em 

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen 
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính 
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh 



Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười 

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời 
Anh đã trao, dẫu em không nhận


*Thủy Vũ*

"Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?"

Monday, June 22, 2015

Đáng lẽ

Trang sách ước năm xưa
Đã đến ngủ bao nàng tiên tuổi nhỏ
Chiếc ghế gỗ chơ vơ bên cửa sổ
Bao giấc mộng đến ngồi rồi lại ra đi
 
Một trận mưa bất ngờ, một khung cửa thoáng qua
Một gương mặt chập chờn rồi vụt biến
Bao con tàu về ga bao con thuyền cập bến
Mà riêng em chẳng đến cùng tôi
 
Em qua bao con đường, em gặp bao con người
Em cười nói giữa bao bè bạn
Em đặt chân lên bao thành phố khác
Mắt em từng in bao tấp nập hoàng hôn
Có thể em đã trú mưa cùng anh ở một ngã ba đường
Em đi qua cầu thang vô tư có khi còn hát
Có lúc em ốm đau mà anh chẳng biết
Em sống dưới mái nhà cùng thành phố với anh
Mà chẳng gặp nhau dù chỉ một lần
Em hay đâu anh khổ anh buồn
Anh chờ anh đợi
Nghĩ lại còn giận em lắm đấy
Em biết không những tháng năm dài
Anh như người con giai
Ở trong bài hát cũ
Đi tìm em phiêu bạt những dòng sông
“một tin trông
Hai tin đợi
Ba bốn tin chờ
Sao chẳng thấy em”
 
Bây giờ chúng mình đã có nhau
Khoảng thời gian còn lại
Thương biết mấy vẫn còn chưa đủ
Lẽ nào anh lại trách em
Nhưng phải nói cho mà biết
Đáng lẽ chúng mình yêu nhau từ lâu.


 

Em chỉ ước mình là cánh hoa bay

Em chỉ ước mình là cánh hoa bay
Lạc vào khoảng trời anh vào một ngày cả gió
Em nghĩ mình nên học cách tha thứ cho nhau
Về những lời hứa khi tình yêu đầy nhất
Em vẫn tin đó là những lời rất thật
Nhưng hôm nay giây phút ấy qua rồi.
Anh từng nói với em về những chân trời
Nơi chúng ta sẽ nằm chung một dải cầu vồng,
Môi ngậm chung một nhành cỏ sữa
Em tin chứ, em tin hơn thế nữa
Em tin nụ hoa này vì hai ta mà nở
Ngấn lá này vì yêu quá mà xanh
Em tin rằng khi tay em trong tay anh
Chỉ một mẩu bánh mì khô cũng sẽ thành bữa tiệc
Chỉ một vệt nắng vàng cũng đủ làm nên mùa hè
Và tháng ngày hai đứa mình
Chỉ toàn là những khúc phim náo động
Lồng những đoạn nhạc thập niên bảy mươi giản đơn
“I wanna hold your hand”
“I’m just a jealous man”
Mà nghe muốn rã tim.
Nhưng em biết sau đoạn cao trào là những phút lặng yên
Sau ghềnh thác là những hồ nước lặng
Sau đêm vui là sớm mai yên ắng
Người ta qua cơn say, mới sực nhớ ra mình
Cần có hai người để gọi tên bầu trời, em tin
Nhưng  em biết, anh cũng có một bầu trời riêng cần giữ
Nên anh ạ, một đôi lần, em nghĩ
Có khi mình nên tha thứ cho nhau
Về những câu thề hứa thuở ban đầu.
*NTN*