Wednesday, December 25, 2019

Cho Mắt Biếc



Năm 19 tuổi, đọc  Mắt Biếc và ôm mộng mơ có 1 chàng yêu mình lặng thầm như Ngạn, nghĩa là mình cứ đi thật xa thật xa - quay lại chàng trai ấy vẫn chờ đợi, sẵn sàng ở bên khi mình cần. Một tình yêu lặng thầm day dứt, đau lòng đến mức gấp truyện lại vẫn ngẩn ngơ, đến cả tuần sau mới thôi suy nghĩ, ám ảnh..

Năm 29 tuổi, xem film " Mắt Biếc" nghĩ thầm - sao cái lão Ngạn này gàn dở thế? Đồ cố chấp ko chịu lớn, mãi mãi ko chịu trưởng thành rồi mắc kẹt lại với tuổi thơ, với làng Đo Đo và với ánh mắt cô gái năm ấy.. 

Năm 19 tuổi, đọc những trang cuối của truyện cứ sợ Ngạn sẽ yêu Trà Long mất. Ôi sợ vô cùng, nếu đến với nhau chắc chắn mình sẽ ko bao h đọc truyện của bác Ánh nữa, không bao giờ đọc nữa.. Nếu đến với nhau, là 1 cuộc tình ngang trái vô cùng và năm 19 tuổi, mình ko chấp nhận ngang trái đó.. 

Năm 19 tuổi, gấp lại cuốn truyện là lá thư yêu thương Ngạn gửi Trà Long rồi rời làng đi.. Một kết thúc mở trăn trở người đọc..

Năm 29 tuổi, tiếp tục một kết thúc mở ..nhưng mở trong mạch film đã đóng. Hình ảnh Hà Lan chạy theo tàu đủ để khán giả hiểu nàng đã có tình cảm và muốn níu giữ Ngạn lại sau gần 30 năm ko chấp nhận tình cảm ấy.. Nhưng mình thực sự không thik 1 cái kết như này. Hãy cứ để Hà Lan là 1 Hà Lan mắt biếc, thik chốn phồn hoa đô thị đi.. Hãy để Hà Lan kiên định với lựa chọn suốt 30 năm như vậy đi.. 

Năm 29 tuổi xem film bực mình ghia.. Trong đầu nghĩ cứ để 2 bạn trẻ đến với nhau đi, yêu được dăm hôm là chán ngay ý mà - vì 2 tính cách đối lập hoàn toàn nhau thế kia. Lão Ngạn có thể âm thầm chờ đợi cả 1/3 đời người nhưng chắc gì đã dùng được khoảng thời gian ấy để yêu phố thị như cô Hà Lan. Rồi cho2 bạn trẻ đến với nhau, cuộc sống xoay quanh cơm áo gạo tiền cho chú Ngạn lớn ra 1 tí đi, ôi hẳn 1 đứa trẻ to đùng bọc trong thân xác của lão trung niên 35 tuổi.


Năm 19 tuổi, thik những vần thơ Ngạn tặng Hà Lan
Năm 29 tuổi đã làm mẹ, sao mà ghét cảnh Hà Lan chối bỏ con đến thế. Ghét cô Hà Lan này, ghét quá thể. Một người đàn bà có thể bỏ chồng, bỏ gia đình nhưng con thì tuyệt đối không. Vì con lúc nào cũng là tất cả.

Năm 19 tuổi, đã thầm nghĩ  Cái gì không trọn vẹn nó sẽ làm cho người ta ám ảnh, bởi vì mỗi người chúng ta có bao giờ cũng có những mảnh ghép còn thiếu trong hành trình cuộc đời của mình..

Năm 29 tuổi, mới thấy cái mà Ngạn yêu sau này chưa hẳn là Hà Lan, mà là tất những gì đẹp nhất của ký ức qua đôi mắt của Hà Lan năm ấy. Sau này Hà Lan đâu còn như trước. Cái mà Ngạn ám ảnh mắc kẹt lại chính là ký ức tuổi thơ ở Đo Đo.. Bi kịch quá, ai cũng thay đổi - còn mỗi mình Ngạn bơ vơ.





Năm 19 tuổi, người bạn giới thiệu cuốn "Mắt Biếc" cho mình bị thất tình, bạn đến nhà mình ăn ngủ cả tuần. Rồi chúng mình đội mưa phóng lên Tôn Thất Tùng mua dăm ba thứ linh tinh bút sổ cute rẻ rẻ thôi, chúng mình sinh viên ko có nhiều tiền..
Năm 29 tuổi, người bạn ấy giờ đang ở đâu mình ko rõ nữa. Chỉ biết vẫn ở Việt Nam thế thôi.. Mình có 1 gia đình nhỏ, bạn độc thân xinh đẹp. Và mấy năm rồi chúng mình ko gặp nhau nữa..

Film có thêm nhân vật Hồng để tô điểm, đẩy khán giả lên cao trào của sự chờ đợi vô vọng gần 30 năm của Ngạn :D 




Ngạn vẫn thế, Hà Lan vẫn thế sau 10 năm trời..
Chỉ có mình là thay đổi, cách nhìn vào 1 câu chuyện cũng đã khác đi.. Mình vẫn giống ngày xưa ở cốt lõi, nhưng khác nhiều trong suy nghĩ rồi.. Ai rồi cũng khác, mọi sự thay đổi đều cần thiết để lớn lên, trưởng thành và phù hợp với cuộc sống này! 

"Mùa hè nào gặp gỡ. Mùa hè nào chia ly. Mùa hè nào hội ngộ. Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ. Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu?”


"Yêu mến ơi,
Ở bên kia thời gian và khoảng cách
Khi nhớ tôi
Em có đợi mùa hè?"


Tuesday, December 10, 2019

LẢm nhảm 1 xút xút.

Nối tiếp cái bài htrc. Như mình đã dự đoán, có những ngày thật vui thì sẽ có những ngày thật tệ hại. Và đúng là như thế thật. Nối tiếp ngày 4/12 tuyệt vời là 1 ngày 9/12 thật là tệ hại thực sự :D
Nhưng như mình bảo rồi ýý, những gì chủ động sẽ dễ thở hơi. Và mình đón nhận đơn giản cực kỳ. chỉ 1 xíu buồn thôi, rồi lại thôi

Con ngta khi tức giận xấu thật nhỉ. Chỉ muốn nói cho hả cơn giận, mà ko muốn/không thik/ko cần nghe người khác giải thik. Khách hàng của mình cũng như thế. Chỉ đơn giản là mình muốn giải thik cho chị ý hiểu mấu chốt của vấn đề thôi. Nhưng chị ko muốn nghe. okie ạ, buồn vì chị đã bỏ qua 1 cơ hội để nhận ra cốt lõi của vấn đề.

Xong mình đi về, trong lòng trấn an phải bình tĩnh. Rồi tối mình ship hết cả váy cho 1 cô em đang cần váy đi chơi. Mình nhận ra mỗi khi mình tặng ai đó hoặc giúp đỡ ai đó điều gì mình rất vui. Vì vậy mình sẽ cố gắng cho đi niềm vui này để mình nhận lại được những niềm hạnh phúc

Hoạ từ miệng mà ra - nên mình sẽ bớt nói lại để cho nó đỡ thành nói linh tinh :D


Thursday, December 5, 2019

Hà Nội hiền ngủ trong nắng mùa đông

Dạo này thời tiết HN đẹp cực. lạnh mà lại có nắng nhé. Nắng mùa đông, lúc nào mình cũng thik :D Nhưng sẽ bị nẻ lắm, hanh mà. Ôi tự dưng nghĩ đến bọn trẻ con má phính, mùa đông nẻ đỏ ửng cả mặt vừa kute vừa thương vì là rát lắm đó :(

Mình có 1 ngày 4/12 cực kỳ tuyệt vời:
1. Mình nhận áo trơn màu đỏ, có cổ đúng như ý mình
2. Mình được nhận quà của Kiehl's vì mình review 3 đơn hàng. Tuyệt vời là cả 3 đơn hàng đều được quà :D Như kiểu lập 1 cú hat-trick ấy
3. Mình ăn ngô bung. ngô nếp màu tím đã làm gì rồi ý. mình sẽ cho lên bếp xào 1 chút, thêm chút bơ, mắm, hành lá :D ui ngon tuyệt cú mèo.
4. Inbox chị Hồng Diễm hỏi mua váy. được trả lời lun nè


Chợt nhớ, tháng 12 năm nào mình cũng nhận được 1 điều gì đó may mắn và đặc biệt. Mình thấy thật vui, vì thế quà chưa về đến tay. mình đã chia gần hết rồi =))
Nhưng sẽ có ngày thế này ngày thế khác, nên nếu 4/12 đã thật tuyệt vời - sẽ có 1 ngày nào đó ko vui hoặc muộn phiền bù lại. Vì cuộc đời này công bằng mà, nhưng ko sao, mình sẽ đón nhận tất cả ạ :D

À để mình kể cho nghe chuyện này
Quang Hải phát động tấn công tốt, nhưng sút pen ko hề tốt
Tiến Dũng phòng ngự ko chắc chắn - nhưng con nhà binh mà, tinh thần thép - bản lĩnh, vững vàng -> sút pen tốt
Công Phượng kỹ thuật tốt, dắt bóng tốt - nhưng dứt điểm ko tốt
Duy Mạnh cũng bình thường nhưng đanh đá, bảo vệ đồng đội =))

Ý mình là ở trong mỗi con người, ai cũng sẽ có điểm yếu điểm mạnh riêng - HLV Park là người phải nhìn rõ được điểm yếu -- mạnh của từng cá nhân, phải biết điều phối, đưa ra chiến thuật phù hợp nhất cho lối chơi của toàn đội ở từng trận bóng khác nhau. QH đang bị chấn thương, ông phải xoay đội hình khác, có con tốt khác :D Xong tự dưng mình nghĩ, ông thật giỏi và tài ba :D Mình thường hâm mô những ai biết dùng người :D

Mình còn hâm mộ những ai hoạt ngôn, giỏi ăn nói và khéo léo :D Các cụ bảo rồi - "mồm miệng đỡ chân tay" hihihi

Hết chuyện phiếm zồi. Mình có 1 cốc trà chanh con cá siêu to khổng lồ nè :D


Monday, November 4, 2019

Bà ngoại




Vậy là bà đi thật rồi, sau gần 1 tuần bất động.. Ở thế giới khác ấy, mọi thứ sẽ ra sao bà nhỉ? Mọi thứ sẽ thật nhẹ nhàng, bình an với người tốt bà ạ. Con luôn tin là như thế..


Cả một tuổi thơ ở bên bà. Con nhớ cây cau trước sân, lá khoai môn to đùng cắt trộm để chơi đồ hàng, cây cau trơ trọi trước vườn thi thoảng rụng vài mo cau - bà làm quạt, bà nắm cơm. 2 cây đinh lăng ở lối bậc thềm đi lên nhà, giàn trầu không leo đầy mái.. cây ổi nhà bà thật to, thật ngọt, năm nào ra quả - mấy đứa cháu lại trèo lên cây ăn mãi ko hết ..

Bắp chân con giờ vẫn còn 2 vệt sẹo - tội chui hàng rào đi qua nhà bà. Cả buổi chiều hôm đấy chảy máu đau quá, con ngủ ở phản nhà bà, có cửa sổ nhỏ nhìn ra vườn cây xanh lá. Cây cà phê, khóm gừng, bụi nghệ.. con ngủ quên đến gần tối, chị Huệ xuống đèo con về.

Nhớ lần mẹ về quê, bố say rượu - qua nhà bà trốn, bà lại cho ăn món gà kho nghệ thật là ngon, món cá rán, món bánh nhãn.. Ôi nhiều thật nhiều..

Lớp 7 bố mẹ ở Huế, có mình con ở lại Đăk Lăk với bà. Ngày đi học, tối về có bà lên ngủ cùng. Tóc bà bạc trắng, bà hay đau lưng - bà gầy lắm. Nguời chỉ toàn xương là xương.. Năm con lớp 8 đã bằng cân bà - 38 kg .. bà ngày càng gầy. Nhưng bà đẹp lắm! ngày xưa bà nổi tiếng cả vùng vì xinh gái.

Lớn rồi con đi xa bà. Lâu thật lâu rồi con ko gặp bà. Lần cuối cùng là từ bao giờ bà nhỉ? Con cũng quên mất rồi.. Và hôm nay là mãi mãi, không bao giờ được gặp bà nữa!

Con người thật lạ, guồng quay cuộc sống cứ cuốn con theo mọi thứ. Nước mắt chảy xuôi, bà yêu mẹ nhất, mẹ yêu con nhất, con lại yêu cháu nhất.. Cả một vòng ruột thịt - trôi cuốn theo tất cả..

Bà đi rồi, ông buồn lắm. Con sợ quá, sao giống bài " hạ trắng"


Bà đi thật an yên, bà nhé!
Con luôn yêu bà - vô cùng!!




"Ở Huế mùa hạ, ve kêu râm ran trên những tàn cây như một giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào. Vừa tắm xong là người đã ướt đẫm mồ hôi. Bao nhiêu nhiên liệu tích lũy tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường gần như bốc khói với nhiệt độ 42- 43 độ.
Có một mùa hạ năm ấy tôi bị một cơn sốt nặng, nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mê man trên giường không còn biết gì. Và bỗng có một lúc nào đó tôi cảm thấy hương thơm phủ ngập cả căn phòng và tôi chìm đắm vào một giấc mơ như một cơn mê sảng. Tôi thấy mình lạc vào một rừng hoa trắng thơm ngào ngạt, bay bổng trong không gian đó. Ðến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có một người con gái nào đó đã đến cắm một bó hoa dạ lý hương trắng rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia. Giấc mơ trong một mùa hạ nóng bức.
Trong vùng tôi ở, quanh đó chỉ có một nhà duy nhất trồng dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.
Sau một tuần lễ tôi hết bệnh. Nghe tin bố người bạn đang hấp hối tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản. Hai ông bà đã lớn tuổi thường nằm chung trên một sập gụ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ thức dậy sớm và xuống bếp nấu nước sôi để pha trà cho ông cụ uống. Một buổi sáng nọ, cũng theo thường lệ, bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh và chết. Mấy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà một người để tẩm liệm. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên, khi ông cụ thức dậy hỏi con, mẹ các con đi đâu rồi, thì họ trả lời là mẹ sang nhà chúng con để chăm sóc mấy cháu vì chúng bị bệnh. Vài ngày sau vẫn chưa thấy bà về ông mới trầm ngâm hỏi các con có phải mẹ các con đã chết rồi phải không. Lúc ấy mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm trên sập gụ một mình cơm không ăn, trà không uống cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn.
Câu chuyện này ám ảnh tôi một thời gian. Và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ với mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau để viết nên bài "Hạ trắng"."


Tuesday, September 10, 2019

MÙA THU GIẤU EM






Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế
Để cuối con đường anh kịp nhận ra em
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
Xóa nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm.

Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may
Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu.


Hôm nay mình nghe bài hát dịu dàng về mùa thu này - có thể là một mối tình gần kề đến cuối mùa thu, cuối con đường mới nhận ra nhau.. nhưng vẫn thật xôn xa, rưng rưng, đắm say và ngã vào nhau đến dịu dàng <3 span="">

Lãng mạn và thật đẹp <3 nbsp="" span="">

Mình nghe của Ngọc Anh - nổi tiếng với các ca khúc của Phú Quang - chất giọng trầm khàn, buồn nhưng đẹp đến nôn nao
Mình nghe của Tấn Minh - một cái nhìn mới, một tình yêu vừa chớm, bất diệt, mạnh mẽ
Mình nghe của Phương Anh - mình thik nhất - cảm giác một điều gì đó thật trong trẻo, bất ngờ nhưng cũng đầy hoài niệm hay dứt

Tựu chung là tình yêu, là sự tìm thấy nhau dù lâu thật lâu, dù là cuối con đường - thật đẹp và nên thơ 

Friday, September 6, 2019

Viết trên những chiều buồn

Sẽ thật buồn khi phố đã chẳng em
Tim thênh thang như buổi chiều chủ nhật
Mùa hạ buồn xếp mình trong căn gác
Thương ta một mình hồ Gươm nước lặng xanh

Tai như thể cỏ mọc đầy vắng lạnh
Thèm được nghe em nũng: “ứ ừ anh...”
Ta ngồi xuống một thảm cỏ xanh
Nghe cỏ hát về một thời chưa xa lắm

Hãy giùm ta tan nhoà dĩ vãng
Nỗi buồn là tất cả thuở tình yêu
Xanh rất cỏ và nhớ rất rêu
Những ngày nay là ngày xưa nấn ná

Vườn xưa những chiều nay trút lá
Một mình ta đứng ngó lại bóng ta
Mặt trời xuống chia cho mỗi căn nhà
Ánh đèn vàng gọi lời qua cửa sổ

Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ
Những kẽ tay trơn vắng những ngón tay
Hãy trở về, nghe em! chiều độ lượng
Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay

Chim sẻ lạc bầy giọng chấp chới bay
Cơn giông đã qua - chiều bơ vơ lại
Em sẽ về dẫu rồi đi xa mãi
Ta cũng bằng lòng như hoa cúc bao dung


*Hoàng Anh Tú*