Friday, May 27, 2022

My Liberation notes

 




Tittle chính là tên bộ phim mình đang xem chỉ mới đến tập 2..

Chỉ mới xem đến tập 2 thôi mà nỗi cô đơn ngập tràn trong film.. Buồn bã đến từng phân cảnh, kiệt quệ đến từng nghĩ suy, cô đơn đến từng bước chân.. Ga tàu, cây xanh, chuyến xe bus, bầu trời, quán bar.. Trời ơi, vì sao có thể cô đơn đến từng chi tiết đáng sợ như thế!

Xem đi, xem đi để thấy với tuổi trẻ thì nỗi cô đơn cũng đẹp đến thế nào..


2,3 hôm nay mình buồn, mình chán. Một phần do đến tháng, nhưng 1 phần cũng bởi ko hiểu vì sao.. Xem film này buồn quá


Nhưng nỗi buồn đấy đẹp lắm, nỗi cô đơn đấy đáng để sổ hữu lắm.. Như 1 viên ngọc quý của tuổi trẻ mà mỗi người cứ giữ khư khư trong lòng vậy!


Mình đọc lại 1 album cũ ở fb. Album của cô gái 21 tuổi ra trường không một điểm tựa trong tay. Tự dưng thấy nỗi buồn, nỗi cô đơn đấy đáng yêu quá..


Hoá ra tuổi trẻ, ai rồi cũng sẽ có lúc hoang mang như thế!

Tuesday, May 17, 2022

Năm ấy câu chuyện yêu lỡ làng

 Năm ấy câu chuyện yêu lỡ làng

Ta gọi người là mùa Thu để dịu từng kỷ niệm

Năm ấy - tuổi trẻ đời người thôi tìm kiếm
Trong một ngày theo chồng lên xe hoa.


Chàng trai, trên chuyến hành trình bỗng hôm nay nhớ nhà
Nghe tin dự báo ngày mai trời trở rét
Thành phố chỉ còn là cuộc lạc chân mỏi mệt
Vào tất bật đời, vào cả chuyến viễn du


Năm nay mùa Đông không có sương mù
Bên khu vườn hoang trong thành phố cây Khế rụng những chùm quả chín
Radio ta mở một bản nhạc ru đời mỏi mệt...
"Nhớ về tình người, buồn như con nước đã vơi..."


Mộng trăm năm xin trả lại mây trời
Tình yêu chỉ là chút day dứt còn trong thành phố cũ
Năm nay, bầy chim sẻ không phải ủ rũ bên từng góc tường bặt im cư ngụ
Cô gái của chàng trai hôm nào cũng đang hát ru nôi.

Có những điều không bao giờ anh kể

 Có những điều không bao giờ anh kể

Như mùa trăng đã vãng cuối khu vườn
Như ngày cũ một vài lần hò hẹn
Như em - là người đã từng rất thương
Và đôi lúc một mình qua lối cũ
Tiếng chân thưa mà ngỡ quá gần
Nghe như ở hôm qua vọng lại
Thấy mình lùi về trong khoảnh khắc phân vân
Có những điều đâu thể tìm ai kể
Như bản nhạc yên muốn chia sẻ...lại đừng
Như tiếng gió len ngoài khu vườn vắng
Chỉ sợ nói rồi...người vẫn dửng dưng.

Thơ Nguyễn Trường Phong

 Em sắp tan làm chưa?

hôm nay thành phố lạnh
đường đông, ngõ hẹp
muốn cùng em ngồi trong một quán yên
Anh lái xe qua con hẻm thoảng hương Ngọc Lan rất hiền
hàng cây vẫn xanh
và người người vẫn vội
giờ anh chỉ muốn mình làm gối
để cuối ngày yên nghe bản nhạc có em tựa đầu
Đừng nhắc về những chuyện biển dâu
mình ở đây, còn cuộc đời ngoài kia cứ bỏ sau cánh cửa
yêu thương không thể lần lữa
gáy sách đã nhàu phai và bình hoa rụng trên bàn
Em thích mèo, anh nuôi chó mình dắt chúng lang thang
đôi lúc bữa cơm muộn bên một giàn hoa nhỏ
đừng nhắc thêm về những ngày nắng gió
hãy ở lại đây - trong khoảnh khắc này!
Thương em theo cách của một người say
nghĩ gì cũng đều là thật
và dẫu cho ngày mai được - mất
thì ta vẫn có hôm nay!
Em sắp tan làm chưa? Mình đi trốn cuối ngày
hôm nay anh muốn có người ngồi sau xe và lòng vòng đây đó
trong thành phố nhỏ
mặc người ta vẫn cứ ồn ào
Nếu anh có nói "thương" em cũng không cần hỏi vì sao?

Tuesday, April 5, 2022

THANH XUÂN

Tất tần tật suy nghĩ của mình về mùa hè:


Bài hát " those were the day" của thanh xuân

Ngắm bầu trời mùa hè ko 1 gợn mây qua tán lá bàng mang màu xanh mát

Đọc cuốn sách "mình phải sống như mùa hè năm ấy" của chị NTN

À, mùa hè có thể là cả slead with a kiss nữa chứ


Ôi mùa hè, mùa của tuổi trẻ, của sức sống tràn đầy <3 


25 21 - Thanh xuân!

Mình vừa xem xong phim 25 21, buồn ko? có buồn - vui ko? có vui

Thanh xuân bao giờ cũng đẹp, và film về tuổi trẻ lúc nào cũng hay. Bằng cách này hay cách khác, đều chạm đến tim người xem 1 cách nhẹ nhàng, từ từ và sâu sắc nhất. cũng phải thôi, ai chẳng có tuổi trẻ, ai cũng từng yêu đến điên dại, đau đến quặn thắt, thẹn thùng dại khờ, hẹn hò chia xa, hạnh phúc nước mắt, xa xôi, khó khăn thử thách.. Mỗi giai đoạn cuộc đời là 1 chặng đường mới, nhưng ngta thường nhìn lại thanh xuân với tất cả những mỹ từ đẹp nhất, long lanh nhất - 1 phần bởi ko thể quay trở lại


Yêu đúng là tình yêu, yêu sai là tuổi trẻ. Còn gì đau đớn hơn khi đúng là người mình yêu thương rồi nhưng vì ko đúng thời điểm, để rồi sự khó khăn làm chia lìa lứa đôi :( 


Cảnh quay làm mình bật khóc, là cảnh ở tập 10 gì đó chia xa.. Nam chính ở quê, bên bốt điện thoại thú nhận nhớ nữ chính <3 

Cả câu thoại khi 2 nhân vật gặp lại " giữa chốn đông người nhưng anh chỉ nghe thấy tiếng nói của em"


Cảnh làm mình day dứt nhất ko phải là cảnh chia tay, mà chính là câu tự thoại của nữ chính " sự động viên của mình đã ko chạm đến anh ấy nữa rồi" - khi chợt nhận ra mình ko còn có thể chạm đến, động viên người mình yêu.. sự chia xa, khoảng cách về địa lý, khoảng cách về tâm hồn .. :( Buồn cũng đẹp đến lạ







Thế rồi mình nghe "cơn đau cuối cùng" - tự dưng cảm thấy sao mà hợp với film này thế!


Mùa hè năm ấy mọi thứ đã rất đẹp

Mùa hè của tuổi trẻ

Mùa hè của những gì tươi đẹp nhất, sôi động nhất, của những ngày tháng thanh xuân trong trẻo nhất

xin cảm ơn vì đã gặp nhau, có nhau trong đời! Xin gửi lại nuối tiếc về 1 thời đã xa!

Những gì ko trọn vẹn đều khiến ng xem day dứt, nhưng có thể như thế mới thật, đã yêu nhau và bên nhau rất thật, vì vậy chia xa cũng thật đến nghẹn ngào!



Mùa hè năm ấy, nắng trải dài

Rớt xuống mặt đường loang lổ

Những kỷ niệm như vết ố

Ghi hằn trong tim


Mắt anh lim dim

Tim em - từng nhịp đập thổn thức

Tất cả rồi sẽ là ký ức

Rồi chúng ta sẽ bỏ lại ở phía thật xa


Đôi ta, đôi ta

những nụ cười chất chứa

Giọt nước mắt rơi lăn dài má em 

Nhớ nhung chẳng khi nào gọi được tên

Rồi a đến bên em vỡ oà xúc cảm


Những ngày tháng thanh xuân

Những ngày mùa hè tươi đẹp

Cảm ơn vì đã xuất hiện, đã đến bên nhau với những gì thật nhất

Rồi mình xa nhau

...


Đừng ôm mãi nỗi đau

Ai cũng cần lớn lên, tuổi trẻ ở lại

Ai cũng học tập cách gượng dậy, dù tất cả ko gì là mãi mãi

Xin Cảm ơn nhau đã từng có trong đời!


Để xúc cảm này không phải niềm chơi vơi..

Để bầu trời bên ấy mưa có rơi?

Bên này đã chuyển sang ngày hè nắng gắt


Niềm tin trong mắt

 vẫn long lanh

long lanh

...