Đồi trung du phơ phất bóng thông già Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu…
“Lẵng quả thông” trong suối nhạc nhiệm màu Hay “Chuyến xe đêm” thầm thì mê đắm, Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa.
– “Có thể ngày mai ta cũng đi qua Một cánh cửa nao lòng trong truyện “Tuyết”? Có tiếng chuông rung, và con mèo Áckhíp Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong…”
Xa xôi sao… Thời thơ ấu sau lưng!
2 Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, cuộc đời không phải thế! Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể Bể mặn mòi, sôi sục biết bao nhiêu Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều.
Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi…
Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng, Nốt cao quá trong đời xao động quá! Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn.
Anh đã đi qua bão lốc từng cơn Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất Anh qua cả màu không gian ngây ngất Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao…
Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!
3 Bây giờ, anh biết nói gì hơn? Có thể, ngày mai thôi… Có thể… “Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ”. Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm…
Pauxtốpxki là dĩ vãng trong em Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại: Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, anh hiểu rằng không phải… Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!
Đưa em đi… Tất cả thế xong rồi, Ta đã lớn. Và Pauxtốpxki đã chết ! … Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện “Tuyết” Dầu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!
Những vô tư đó không biết đã bỏ đi đâu Đêm nay mình thức mà lòng không thanh thản Tiếng chiếc đồng hồ nhích từng giây, từng giây đợi trời sáng Còn mình… mình đang đợi điều gì?…
Khi mọi thứ bắt đầu như một trò đùa mình đã không thể bỏ đi Dù mình không phải là một đứa thích đùa cho lắm Vẫn biết rằng chân thành quá cũng thành ngu ngốc Nhưng phải đòi hỏi nhiều để được vui, nắm buông cút bắt thì đã hết vui rồi.
Đôi khi mình cũng mỏi rã rời Cũng thèm lắm một nơi an tâm để tựa Mà lòng mình giờ như cánh cửa Không muốn mở ra nữa Khi những tiếng gõ cửa vẳng lại quá ngập ngừng… Mình đã quá sợ những cuộc gặp gỡ lưng chừng! …
Trời lạnh quá! Chắc mình phải đi pha một tách trà gừng Tự mình giữ ấm mình sẽ đỡ mỏi mòn hơn là chờ người khác Khi những vòng khói tỏa mùi gừng thơm ngát Mưa cũng ngừng rơi dưới những ánh đèn đường Uống trà đi rồi ngủ nhé mình Đừng buồn!
1. Ngày mai khi chúng mình gặp lại Có thể là em đã khác hôm nay … Nhớ sáng nào trên biển Chuồn chuồn bay những cánh ướt vẫn thơm mùi sương sớm … Bàn chân trần đi trên cát ấm Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay? Những bình yên đến chạm vào vai Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …
Em nằm yên trong tay anh, trong hơi thở … Trong nắng trời, Gió biển, Cát bờ xa, những con ong rừng lấy mật về qua ngọt như môi anh hôn em mỗi sáng …
Dòng suối nóng chảy trong lòng đất nóng âm ỉ hoài một nỗi niềm yêu Khi ta đón nhau biêng biếc những chiều Và lặng thầm chia tay nhau mỗi tối … Em cứ nói chuyện không đầu không cuối cứ huyên thuyên về cuộc sống con người cứ mơ hoang ánh sáng bầu trời Không biết là ánh đèn đường đã tắt …
Anh của em, những ngày không gặp mặt có buồn không? Khuôn mặt có hao gầy? Bàn tay em đã lại nhớ bàn tay Môi em nhớ những cái hôn rất vội Em lầm lụi đi trên con đường tối Ngõ vắng xa Hoa mướp đã thôi vàng lối cỏ xanh hôm chúng mình sang đã xơ xác nhớ một người đi vắng…
Không có anh, Sao quá chừng phẳng lặng? Quá chừng mưa trên những tán lá bàng Quá chừng rơi những thảm hoa vàng Quá chừng hát những bài lâu không hát …
Giá anh xa đúng một vòng quả đất Thì bây giờ em sẽ đến ôm anh Sẽ gục lên đôi vai ấm hiền lành sẽ hôn siết bàn tay yêu dấu
2 Ngày mai khi chúng mình gặp lại Có thể là em đã khác hôm nay Nhớ lần đầu ta nắm bàn tay Đã không muốn buông rời ra nữa… Những ngôi nhà nhẹ nhàng khép cửa Để ta hôn nhau những cái hôn đầu Để ta hôn nhau những cái hôn sâu Và trái đất quay một vòng choáng váng …
Anh của em, thời gian và năm tháng đã nhắc em phải biết mong chờ nhưng em sợ em không tính bằng giờ mà em níu lấy từng giây phút Đời rộng quá, bàn tay em nhỏ hẹp biết làm sao che chắn được cho nhau? Anh đang làm gì? Anh đang ở đâu? Anh có biết là em đang nhớ?
Giá cuộc sống chỉ là cánh cửa Em và anh sẽ khóa trái bên ngoài mặc mưa gió và những cánh chuồn bay mặc núi xô hay ầm ầm biển động Em đã sống một đời ước vọng những khát khao trời rộng sông dài những ngông cuồng về một ngày mai những to tát lớn lao dự định
Nhưng bây giờ em chẳng cần định mệnh những rủi may những cơ hội ngàn vàng. Chỉ cần anh dừng bước lang thang Về với em Căn nhà em ngỏ cửa Bàn tay này vì anh mà nhóm lửa Hơ ấm anh những buổi đi về Ngày ngắn vô cùng hay dài rộng lê thê Em cũng sẽ không màng đến nữa …
Hãy để em yêu anh Không do dự Và hãy yêu em như giây phút cuối cùng Như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, lối đi chung của hai đứa đã có người chắn mất… Như đã đến giờ tận thế trên trái đất Như dòng sông sẽ cạn muôn đời Hãy siết em vào lòng Hãy hôn mãi không thôi Hãy yêu em không một lần ngưng nghỉ …
3 Ngày mai khi chúng mình gặp lại Có thể là em sẽ khác hôm nay Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai Như chiếc lá một ngày tàn úa Đừng hỏi em đừng hỏi em thêm nữa Là vì sao em nói những câu này Hãy lặng lẽ cầm lấy bàn tay Ủ ấm em vì em đang rét lạnh
Anh của em, Dáng đi khổ hạnh Bàn tay gầy mười ngón khô khan Đến hôm nay em vẫn thấy ngỡ ngàng Sao chúng mình yêu nhau nhanh đến thế? Như sóng cuốn Như gió xô Như thể … Là chúng mình ngàn kiếp đợi chờ nhau …
Hãy yêu em ngày hôm nay thôi nhé Đừng bao giờ nhớ đến hôm qua Cũng đừng nên nghĩ đến ngày xa Vì cuộc sống ngày mai sao biết được? Hãy yêu nhau như là hai giọt nước Lăn vào nhau những khát vọng nồng nàn Hãy yêu nhau như hai chiếc lá vàng Lìa cành vẫn còn ôm ấp mãi …
4 Ngày mai khi chúng mình gặp lại Có thể là em đã khác hôm nay …
Ta lại về tìm em mùa hoa phượng, những chiếc giỏ xe chở kỷ niệm giữa nắng hè. Nắng tháng năm chưa thành bỏng rát, chỉ có ánh nhìn em thiêu đốt giấc mơ ta.
Ta lại về với cổng trường xưa, gốc phượng già mồ côi im lặng nhớ. Nỗi nhớ về em, về ta, về những cơn mưa rào mùa hạ, về tuổi 18 đi qua như một chớp mi dài.
Em còn nhớ câu hát ngày xưa, bài hát mà cô cậu học trò nào cũng thuộc: "Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng; Em chở mùa hè của tôi đi đâu?"... phượng hồng ấy bây giờ nằm yên trong ngăn cặp, giữa bài thơ ta viết vội, giữa bộn bề ký ức, giữa những vì sao giấy màu dang dở ước mơ ta...
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.
Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp
Tà áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở,
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.
Bài hát ấy bây giờ ta vẫn cứ hát thôi, dù tuổi học trò đã đi qua từ lâu lắm. Ta cũng đã qua thời bão nổi, bây giờ lòng bình yên...
Em đi đâu ru kỷ niệm ngủ quên? Ta về trú trong lòng nỗi nhớ. Ngăn bàn xưa nhớ cóc, xoài, me, mận, ổi... Viên phấn xưa nhớ ngón tay gầy. Ta nhớ hương tóc em thơm đến nồng nàn, chưa một lần dám đưa tay níu...
Mình có gì chung đâu, ngoài một ô cửa sổ? Em vẫn mộng mơ đếm giọt mưa mùa hạ, chiếc lá mùa thu. Ta chỉ thầm thương một bờ vai mùa đông lạnh tái tê, len lén bỏ lại trong ngăn bàn chiếc kẹo gừng cay nồng, ấm áp.
Chẳng thể giữ được tháng năm, bầy ve sầu ồn ào lên tiếng hát. Nó hát cho một mùa chia ly, cho nỗi niềm sĩ tử. Ta trốn vào trang sách, quên mùa hạ, quên em...
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại,
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.
Ngày ngắn đi cho nỗi nhớ đầy thêm, ta khắc tên người lên gốc phượng già ngoài ô cửa. Lớp vỏ xù xì giờ vẫn chưa liền sẹo. Thời gian cũng khắc vào lòng ta muôn vết xước, chẳng bao giờ có thể mất đi...
Bài thơ ngày nào giờ đã vẹn nguyên đâu. Ta vẫn là chàng khờ ôm guitar hát trong ngày chia tay lớp. "Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu...". Em có hiểu không, sao nỡ vội quay đi?
Không một dòng lưu bút cho nhau. Ta lặng lẽ nhìn em trong vòng tay bè bạn. Bài thơ dở dang theo ta về trong ngăn cặp. Còn một khoảng trống trong lòng, ta gửi cho mùa hạ, tháng năm...
Ghé lại trường xưa ta khẽ gọi tên em. Cô bé học trò có đôi mắt trong veo nhìn ta ngác ngơ, ngơ ngác... Vẫn mái tóc dài, vẫn tà áo trắng. Chỉ có thời gian là khác. Chỉ có thời gian là đi mãi không về.
Những vòng xe lăn lăn chở mùa hè, chở phượng hồng đi qua ta như một lời từ biệt...