Saturday, September 16, 2017

MỘT BÀI THƠ

Hy vọng như dúm thuốc lá ướt 
còn sót dưới đáy túi 
anh hơ trong lòng tay 
Em về nhà, ngày mưa xám 
đặt lên bàn chiếc bánh mì lạnh khô 
bánh độ này khó mua 
lửa tí tách trên bếp đèn dầu hỏa 
khói xanh bay ngoằn ngoèo 
- Chúng ta đã có nhau 
Chúng ta sẽ bắt đầu tất cả 

Tại sao em lại yêu anh 
Gã con trai viển vông và thất bại 
người ta bảo: có lẽ hắn cũng có chút tài 
mà lầm lẫn mà buồn mà trơ trọi 

thật ra chẳng nên đặt quá nhiều câu hỏi 
chúng ta đang sống trong tổ quốc của mình 
mọi người đều anh dũng đều thông minh 
mọi ý định đều có ghi trong sách 
nếu bữa cơm hôm nay còn cực 
đã sẵn cho anh ngôi nhà đẹp ngày mai 

chúng ta những kẻ thiển cận và yếu đuối 
không biết chờ đến ngày mai 
chúng ta muốn hôm nay ngay ở nơi này 
cuộc đời chân thực 
đáng lẽ không nên nói hết 
những ý nghĩ của mình 
nhưng lẽ nào yêu em 
lại là điều giấu giếm 

Bạn bè cũ dần dà xa vắng 
những bài thơ mình viết biết cho mình 
chỉ còn lại riêng em 
dịu dàng và quả quyết 
những tảng đá trong đêm xanh biếc 
trời cao rộng trên mái nhà bụi xám 
nay ta nhìn bằng đôi mắt của ta 
đi bên nhau chẳng ngại đường xa 
ít ra, đó cũng là điều anh tin tưởng 
trong khi cuộc đời khắc nghiệt 
cho ta uống toàn một thứ nước suông 
trong khi anh chẳng phải thánh thần 
có thể khổ suốt đời mà vẫn chưa tới đích 
có thể rồi em sẽ mệt 
có thể em sẽ chán 
ở bên nhau mà sẽ lại xa xôi 

Dẫu vậy sớm nay bên cửa sổ em cười 
nói chuyện những ngày mai sẽ tới 
cái bếp nhỏ rung rinh ngọn khói 
anh tặng em thay áo cưới 
một bài thơ

2/1974 



Thursday, August 3, 2017

Hay là ..

Hay là thôi chẳng yêu người nữa
chừng ấy năm có vẻ đủ rồi
hay là thôi chẳng là gì nữa 
nhớ làm gì chỉ để mặn môi
Hay là thôi giả vờ ở giữa
phía trước sau lưng đã không còn bờ
hay là thôi nhắm mắt làm loài sứa
biển đời vốn chỉ cặn người thờ ơ.

NHẸ

Những câu chuyện tình nhẹ tựa lá bay
sau một thoáng cầm tay
ta lơ mơ giữa trời chiều cười ngây ngơ ngác
bơ vơ giữa cuộc đời nhìn thây xơ xác
vậy là thôi một mùa chất phác yêu thương…
những câu chuyện tình nhẹ tựa khói hương
đến một đêm chán chường
người trở lại lan man nhiều đường nghi ngút
ta ở lại lang thang phố phường heo hút
thế là qua một mùa hạnh phúc lơ thơ…
những câu chuyện tình nhẹ tựa giấc mơ
một buổi sớm sương mờ
ta biết còn hồn nhiên đứng chờ ai nữa
có còn mặc nhiên dại khờ một nửa
hay là thêm một mùa đóng cửa an nhiên…
những câu chuyện tình nhẹ thoáng lòng thiền
sao ai đi qua cũng nhiều ưu phiền đến vậy?



NÓI NHAU NGHE

cho những ai rời xa mà lòng dịu nhẹ…

ta nói nhau nghe những điều không thật
lá đâu còn tất bật màu xanh
gió nồng nàn giờ thoảng mong manh
trong tích tắc mùa qua nhanh gấp vội

ta nói nhau nghe những điều rất tội
dẫm lên đời nắng dội mưa tuôn
ai cũng đi qua những chuỗi u buồn
rồi cũng nhạt những người muôn năm cũ

ta nói nhau nghe những điều bất hủ
cả những lời che phủ trái tâm can
sao không rơi đi những quả phũ phàng
để ta biết màu vàng còn chân thật…

ta nói nhau nghe những lời thân mật
mong mai này đừng chật vật vì nhau
giữa khoảng trời còn nhiều lắm gươm đao
ta vẫn giữ một lời chào gió thoảng …



Saturday, May 20, 2017

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa



Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa 
Xoá nhoà hết những điều em hứa 
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa 
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu. 

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu 
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy 
Gối phai nhạt mùi hương bối rối 
Lá trên cành khô tan tác bay. 

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày 
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ 
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ 
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa. 

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa 
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất 
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc 
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau. 

Riêng lòng anh anh không quên đâu 
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió 
Cây lá với người kia thay đổi cả 
Em không còn màu mắt xưa. 

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa 
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái 
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi 
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

Bầy ong trong đêm sâu

Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh 
Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa 
Ðêm sâu quá đêm nào biết ngủ 
Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi 

Mà có ngủ đâu, người ta đợi mặt trời 
Ðợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy 
Trong cơn mơ là cuộc đời thức dậy 
Con ong vàng bé nhỏ đến tìm em 

Con ong xanh có đôi mắt đen 
Con ong trắng bơ vơ trong tổ vắng 
Con ong đỏ là con ong trong thơ thẩn 
Bay đi tìm hương nhuỵ mất từ lâu 

Ðã chết rồi ơi chú ong nâu 
Ðể hoa rụng mùa thu thương nhớ bạn 
Anh là con ong bay giữa trời lận đận 
Trời đêm dài chẳng có một ngôi sao 

Em ở đâu, em ngủ ở phương nào 
Môi em thở những điều gì khe khẽ? 
Em, em gần hay em xa thế nhỉ 
Ðến bất ngờ loá nắng giữa lòng đau 

Anh có hẹn đâu, anh chả nói câu nào 
Anh chỉ buồn thôi, em chỉ buồn thôi, ai biết? 
Tóc em dài như một ngày mỏi mệt 
Em đợi chi anh, em cần chi anh? 
Anh đợi chờ em, không đợi sao đành? 

Ðêm như biển không bờ bóng tối rất thẳm sâu 
Ðời cũng giống như biển kia anh lại giống con tàu 
Tàu anh đi đi hoài trên biển vắng 
Mong tìm được một bóng hình bè bạn 

Ðến bây giờ anh gặp được tàu em 
Anh mở gió tâm hồn cho buồm thắm kéo lên 
Ai ngờ tàu em lại là tàu cướp biển 
Em cướp hết cuộc đời anh, em lấy hết 

Trói anh vào cột buồm của tình yêu 
Bão táp nổi lên, chớp giật, tàu xiêu 
Em đứng đó hãi hùng ngơ ngác 
Anh cũng thương em suốt đời trên sóng nước Cướp được tàu anh tưởng có ngọc vàng 
Ngờ đâu chỉ là ván nát sàn hoang 
Còn trơ lại hồn thơ tai ác quá. 

Nhưng thôi em ơi đấy chỉ là lời ru trong giấc ngủ 
Anh thương em đây anh lại êm đềm 
Làm con ong vàng đến ngủ giữa tóc em 
Con ong xanh có đôi mắt đen 
Con ong trắng là con ong thương nhớ 
Con ong đỏ chính niềm tin ấp ủ 
Còn hạnh phúc cuối cùng là khúc hát chú ong nâu.



Nguồn: Lưu Quang Vũ, thơ tình, NXB Văn học, 2002