Thursday, September 21, 2017

Hoa vàng ở lại

Mưa thu ướt đẫm cánh hoa vàng
Gió lục địa tràn về như bão
Gió phiêu bạt phập phồng nếp áo
Mây đầy trời, đất lạnh sáng mênh mông.
Những cánh đồng hoa cúc mọc rưng rưng
Chùm nắng lạ tươi vàng trên cỏ dại
Trăng ngả xuống cho hoa mềm thức dậy
Những bức tường lẩy bẩy bóng hoa lên.
Em trở về, đêm lạnh, áo em đen
Gian phòng nhỏ một bình hoa ướt sũng
Em đã ngủ, anh ngồi im lặng
Cái màu hoa ám ảnh suốt đêm dài
Ở ngoài kia thành phố mưa bay
Bùn lầy lội những ngả đường khuya khoắt
Mưa và gió ầm ào trên mặt đất
Hai chúng mình bên cạnh một loài hoa…
Sắc hoa vàng những miền đất ta qua
Biển và cát của một thời trẻ dại
Những làng vắng, màu hoa trên cát cháy
Con sóng đêm vàng chói cánh tay nâu
“Quả chuông vàng rung ở cuối rừng sâu…”
Bài hát ấy bây giờ ai hát lại?
Khói nghi ngút suốt mùa hè bom dội
Một chùm hoa bên suối báo mùa thu
Một chùm hoa hái vội đặt trên mồ
Thằng bạn cũ nơi đỉnh đèo nằm lại
Đêm gọi tìm nhau trong đất tối
Mắt to vàng nóng bỏng giữa đài hoa.
Đã đi qua thời say đắm, mong chờ
Vẫn còn đó một màu hoa gay gắt
Cái màu hoa cô độc
Nở âm thầm trong giá buốt heo may.
Em của năm nào, em của hôm nay
Em đang thở hay hoa vàng đang thở
Gương mặt của tình yêu và nỗi khổ
Phương xa nào đến ở cùng tôi?
Cái người trai đêm vắng lặng im ngồi
Cốc rượu đắng cùng hoa chuốc lửa
Tưới rượu xuống hoa vàng lả tả
Thấy chập chờn sao mọc, nắng dâng lên.
Cháy bên mình không một phút nguôi yên
Tình đã hẹn, đời không thể khác
Chỉ e nữa lòng em rồi cũng nhạt
Quên hoa vàng ở lại những đêm mưa…


Saturday, September 16, 2017

Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi - Xuân Quỳnh

Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều đầy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em

Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa...

Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu

Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa

Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây

A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu.

11-1982


MỘT BÀI THƠ

Hy vọng như dúm thuốc lá ướt 
còn sót dưới đáy túi 
anh hơ trong lòng tay 
Em về nhà, ngày mưa xám 
đặt lên bàn chiếc bánh mì lạnh khô 
bánh độ này khó mua 
lửa tí tách trên bếp đèn dầu hỏa 
khói xanh bay ngoằn ngoèo 
- Chúng ta đã có nhau 
Chúng ta sẽ bắt đầu tất cả 

Tại sao em lại yêu anh 
Gã con trai viển vông và thất bại 
người ta bảo: có lẽ hắn cũng có chút tài 
mà lầm lẫn mà buồn mà trơ trọi 

thật ra chẳng nên đặt quá nhiều câu hỏi 
chúng ta đang sống trong tổ quốc của mình 
mọi người đều anh dũng đều thông minh 
mọi ý định đều có ghi trong sách 
nếu bữa cơm hôm nay còn cực 
đã sẵn cho anh ngôi nhà đẹp ngày mai 

chúng ta những kẻ thiển cận và yếu đuối 
không biết chờ đến ngày mai 
chúng ta muốn hôm nay ngay ở nơi này 
cuộc đời chân thực 
đáng lẽ không nên nói hết 
những ý nghĩ của mình 
nhưng lẽ nào yêu em 
lại là điều giấu giếm 

Bạn bè cũ dần dà xa vắng 
những bài thơ mình viết biết cho mình 
chỉ còn lại riêng em 
dịu dàng và quả quyết 
những tảng đá trong đêm xanh biếc 
trời cao rộng trên mái nhà bụi xám 
nay ta nhìn bằng đôi mắt của ta 
đi bên nhau chẳng ngại đường xa 
ít ra, đó cũng là điều anh tin tưởng 
trong khi cuộc đời khắc nghiệt 
cho ta uống toàn một thứ nước suông 
trong khi anh chẳng phải thánh thần 
có thể khổ suốt đời mà vẫn chưa tới đích 
có thể rồi em sẽ mệt 
có thể em sẽ chán 
ở bên nhau mà sẽ lại xa xôi 

Dẫu vậy sớm nay bên cửa sổ em cười 
nói chuyện những ngày mai sẽ tới 
cái bếp nhỏ rung rinh ngọn khói 
anh tặng em thay áo cưới 
một bài thơ

2/1974 



Thursday, August 3, 2017

Hay là ..

Hay là thôi chẳng yêu người nữa
chừng ấy năm có vẻ đủ rồi
hay là thôi chẳng là gì nữa 
nhớ làm gì chỉ để mặn môi
Hay là thôi giả vờ ở giữa
phía trước sau lưng đã không còn bờ
hay là thôi nhắm mắt làm loài sứa
biển đời vốn chỉ cặn người thờ ơ.

NHẸ

Những câu chuyện tình nhẹ tựa lá bay
sau một thoáng cầm tay
ta lơ mơ giữa trời chiều cười ngây ngơ ngác
bơ vơ giữa cuộc đời nhìn thây xơ xác
vậy là thôi một mùa chất phác yêu thương…
những câu chuyện tình nhẹ tựa khói hương
đến một đêm chán chường
người trở lại lan man nhiều đường nghi ngút
ta ở lại lang thang phố phường heo hút
thế là qua một mùa hạnh phúc lơ thơ…
những câu chuyện tình nhẹ tựa giấc mơ
một buổi sớm sương mờ
ta biết còn hồn nhiên đứng chờ ai nữa
có còn mặc nhiên dại khờ một nửa
hay là thêm một mùa đóng cửa an nhiên…
những câu chuyện tình nhẹ thoáng lòng thiền
sao ai đi qua cũng nhiều ưu phiền đến vậy?



NÓI NHAU NGHE

cho những ai rời xa mà lòng dịu nhẹ…

ta nói nhau nghe những điều không thật
lá đâu còn tất bật màu xanh
gió nồng nàn giờ thoảng mong manh
trong tích tắc mùa qua nhanh gấp vội

ta nói nhau nghe những điều rất tội
dẫm lên đời nắng dội mưa tuôn
ai cũng đi qua những chuỗi u buồn
rồi cũng nhạt những người muôn năm cũ

ta nói nhau nghe những điều bất hủ
cả những lời che phủ trái tâm can
sao không rơi đi những quả phũ phàng
để ta biết màu vàng còn chân thật…

ta nói nhau nghe những lời thân mật
mong mai này đừng chật vật vì nhau
giữa khoảng trời còn nhiều lắm gươm đao
ta vẫn giữ một lời chào gió thoảng …