Tuesday, February 18, 2020

CHIA TAY



Cho anh hái một nhành mi xanh biếc
Trong giây phút hai ta tiễn biệt

Nắng rụng vào khoé mắt thoảng bóng mây
Tơ buông tơ hay gió se qua tay

Theo khắp chốn đường anh xa tắp
Một nhành mi thôi làm sao mà gặp

Ở chân trời đang gọi không phân vân
Cây đâm chồi khúc nhạc mùa xuân

Bàn tay vẫy trong nắng nhoà xin chớ tiếc
Đời rất rộng không lo lẻ chiếc

Thôi đưa nhau đừng nhìn theo anh
Nước mắt đừng ướt buổi chiều xanh

Nỗi buồn ấy ai nào biết được
Đối với anh chỉ con đường phía trước

Buồn không cùng nhưng mà phải đi thôi
Cánh chim bay và tàu đã nổi còi...

Nguồn: Lưu Quang Vũ, thơ tình, NXB Văn học, 2002

Tuesday, February 11, 2020

BUỒN

Cả thế giới ơi, có ai biết tôi đang buồn ko :)

Tự dưng mình nghĩ đến một người buồn thật buồn đứng hét trên 1 ngọn núi ko người, không 1 hồi đáp, không 1 tiếng động, ko 1 thanh âm, ko 1 sự chia sẻ, ko 1 sự đồng cảm. Lạc lõng, đơn côi, 1 mình, cả thế giới đông thế, sao chỉ có 1 mình

Ích kỷ - ôi 2 từ nhẹ nhàng mà đau đến tận tâm can, đau quá. Đau ko thể tả được, chỉ lặng im cảm thấy 2 dòng nước mắt lăn nhẹ trên má. Ấm ko thấy đâu, chỉ thấy lạnh thật :D

Con người thật buồn cười, mình nghĩ ngta ích kỷ và ngta lại nghĩ mình ích kỷ :) chỉ mãi nhìn thấy những điểm xấu của nhau. những điều tốt đẹp đâu hết cả rồi?

Ôi buồn thật buồn, chẳng biết diễn tả cái buồn lúc này như nào nữa. lại   thêm chương trình yêu thik " thay lời muốn nói" cứ chạy chầm chậm với những câu chuyện tình buồn của khán thính giả cả nước làm mình càng buồn hơn. Hoặc tại "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" nên nhìn cái gì cũng buồn hiu hắt dù hnay nắng đã lên, nhiệt độ đã ấm hơn.. nhưng mình làm sao thế này

Mình hèn vđ, mình buồn vì cái gì mình cũng ko dám viết ra haha. Mình hèn nhát thực sự, tất cả mọi thứ mình đều ko dám nhìn thẳng vào vấn đề, mình cứ đi sượt qua bằng 1 khe hở vô tình nào đó bắt được, tìm thấy.. bằng sự đãng trí nhất thời.. bằng nước mắt và 1 giấc ngủ.. bằng 1 bữa ăn thật ngon với tâm huyết dồn vào 1 món :) Rồi mình đi qua, đi qua,đi qua .. mình đi qua tất cả.. nhìn vào có vẻ cao siêu nhờ haha, đm cao siêu cái con khỉ, đồ hèn nhát, đồ kém cỏi, đồ bất lực. 1000 lần muốn đấm vào cái vẻ yếu đuối nhu mỳ, 10000 lần muốn ném tất cả sỏi xuống cái mặt hồ tưởng như phẳng lặng đó
Ko có 1 cái gì cảcả, làm méo gì có cái gì. muốn làm gì đó cho bõ nhưng làm méo biết làm gì =))))))
Cười khẩy 1 cái vào cái mặt chính mình.

Biết thế.

Thursday, February 6, 2020

NHỮNG CUỐN TIỂU THUYẾT CỦA THANH XUÂN

Cả 1 thời thanh xuân mải mê với tủ sách, với Đinh Lễ, với gác sách những nỗi buồn lại đắm chìm vào sách. Vượt qua những khủng hoảng tuổi trẻ, những vết thương lòng - sâu sắc có, hời hợt có, vượt qua sự tự ti mặc cảm, vượt qua tất cả với sách

1. Cô đơn vào đời
2. Muôn nẻo đường yêu
3. Bên cạnh thiên đường
4. Thở sâu
5. quarius hay là Chuyện dân gian ở thời đại chúng ta

Wednesday, February 5, 2020

Hà Nội và những ngày nồm ẩm dịch Corona

Title nghe rất thời sự và thời tiết hen các bạn
Chào các bạn, lại là Thanh đây :D Đợt này mình rất rảnh nhưng mình bỏ quên mất thói quen ghi ghép rồi.. Mình thật nhố nhăng, yêu đời ở fb. Còn những gì sâu lắng hơn 1 chút sẽ ở đây.. còn những gì buồn nữa thì nó ở trong tim trong đầu rồi hihi :D

Hà Nội những ngày bùng phát dịch Corona thật kinh khủng. Mọi ng mua khẩu trang, gel rửa tay, xịt khuẩn.. Đội giá, rồi treo biển ko mua.. Để có hôm mình hỏi 4,5 hàng ko chỗ nào bán. Buồn thiệt buồn :( Nhưng mình lại được tặng 4 cái khẩu trang cho 2 lần hỏi mua ở cùng 1 nhà thuốc :D
Chào đón dịch bùng phát, các bạn tích khẩu trang.. còn mình mua cam, mua cân tỏi, mua 1 chai thuốc súc họng betadine. Cuộc đời ơi, chỉ mong muốn được bình an khoẻ mạnh bên gia đình mình!

Rồi mình lại nhớ " cô đơn vào đời" - cuốn tiểu thuyết TQ đầu tiên mình đọc. thật buồn, thật hay và nhiều đoạn trích rất chuẩn thực tế. Ko rõ nếu mình đọc lại, mình có còn thik như năm 18 tuổi ko nhỉ? Mình sẽ đọc lại cuốn này. Vì đây là 1 trong những cuốn mình cực kỳ thik. Trong cuốn này có nói 1 chút về dịch SARS năm 2003 hihi :D

Có hôm mình đứng rửa bát, 2 bát bị lồng vào nhau, mình dùng sức vặn mãi ko ra. Mình ko vặn nữa, bỏ xuống bồn rửa. LÁt sau cầm lên, nhẹ nhàng chúng tách khỏi nhau. Nghĩa là mọi thứ ko cần phải quá, chỉ cần hợp lý. Vậy thôi :)

Mình muốn có máy sấy quần áo, nhưng logia hơi bé
Mình muốn lắp máy rửa bát nhưng bếp cũng bé :(
Mình đang tính đén robot hút bụi, lau nhà và cả máy lọc không khí.


Wednesday, January 15, 2020

SỰ ĐỔI THAY

Mọi người cứ hay so sánh tết xưa với tết nay rồi chê giờ ko như ngày xưa nữa.  Ô, tết vẫn là tết thôi, vì cái chữ nó vẫn là TẾT - ko hề thay đổi nha. còn thay đổi hay ko là do chính suy nghĩ mỗi người. Do gì tết mà đổ tại nó :(

Rồi mọi nguời lại so sánh bảo trẻ con ngày nay thiệt thòi, ko giống ngày xưa được chơi cái này cái kia. Ô, chắc gì bọn trẻ con bây giờ đã thik chơi những trò như ngày xưa? mà chúng có thiệt thòi đâu, mọi thứ thay đổi, trẻ con cũng phải thay đổi chứ. lạ thật, trẻ con ngày xưa làm sao mà thông minh như bây giờ được ahihi

Rồi mọi ng lại bảo nuôi con ngày xưa thế này thế kia, bây giờ thế này thế kia. ơ lạ thế cơ chứ, ngày xưa làm quái gì ô nhiễm ko khí như bây giờ, mà ngày nay thì làm quái gì mù thông tin như ngày xưa.

Các ông các pà các cụ ạ, mỗi thời 1 khác. Suy nghĩ của các cụ năm 18 tuổi khác xa với năm 25 tuổi, rồi lại còn có khi trái ngược hoàn toàn với năm 30 tủi. Đấy nhé, chỉ 10 năm đã khác như thế. Huống hồ gì cụm từ " ngày xưa - ngày nay" có khi có cách nhau đằng đẵng đến cả 50 năm ấy chứ. NGƯNG SO SÁNH.

Tết của thời chúng mình là quây quần bên bố mẹ gói bánh chưng. Nhưng tết của lũ trẻ bây giờ là quây quần bên bạn bè, cô giáo gói bánh chưng. Ok chưa nào, mọi thứ thay đổi cũng chỉ để phù hợp với cuộc sống theo dòng chảy bất tận thôi. Sao cứ ép con trẻ phải giống chính mình ngày xưa mới là hay à? ký ức của chúng vẫn có bánh chưng, dưa muối,cành đào, cây quất - đấy là những thứ truyền thống. Còn lại phải để cho chúng nó có ký ức riêng của chúng nó chứ. Áp đặt vào làm gì?

Năm 18 tuổi, buồn chỉ vì quán trà chanh yêu thik đổi vị sau bao nhiêu tháng ngày uống. Nhưng năm nay 30 tuổi chợt nghĩ lại, có khi năm ấy - vị trà chanh vẫn ko thay đổi, chỉ có vị giác của mình uống ở nhiều nơi khác nhau quá rồi quay lại đổ lỗi cho quán trà chanh mà thôi.

Mình 30 tuổi. 40% suy nghĩ thay đổi ko giống như năm 18, 25 tuổi nữa. Nhưng có những thứ ko thay đổi đó là háo hức đến ngày sinh nhật, háo hức đến tết <3 p="">
Mặc kệ mọi người cứ tranh cãi nhau về luận điểm này kia. Mình ko có nhu cầu tranh cãi, cũng ko có nhu cầu phải bày tỏ. Mình chỉ thik vào htngotngao.com rồi gõ ba lăng nhăng suy nghĩ ra đây thôi :D
Chuyện gì vui ở fb rồi, chuyện ko vui hoặc chuyện buồn cho vào đây nhé blog của Thanh ơi ^^







TỔNG KẾT 2019

Bằng cách nào đó, mình kết thúc 2019 và đón chào 2020 ngập lụt trong vấn đề sức khoẻ của mẹ và con
1 cơn đau bụng kéo dài từ tối 31/12 rồi 4h sáng 1/1 tỉnh - lò dò sang phòng Mỳ Tôm nhận được tin báo con sốt.
Sau đó là 2 ngày liên tiếp bố đưa con và mẹ tới Vinmec xét nghiệm, thăm khám đủ thứ.  Kết quả: Tôm bị cúm A, mẹ Thanh bị viêm họng.
Cúm A thực sự rất kinh khủng - đây là trận ốm nặng nhất của Tôm từ bé đến giờ. Ốm xong rồi mặt bé bằng cái nắm tay :(, người cứ thất thần mơ màng, mắt lơ mơ vì chưa kịp hồi phục công lực. huhuhu thương vô cùng.

2019 của mình à? Thành công nhất là giảm được 11kg để ko còn béo nữa, để có thể tự tin mặc váy. tự tin mua áo dài diện tết
Đã đóng tiền đi học lái xe và học được đúng 1 buổi =)) chưa biết buổi tiếp theo là hôm nào haha
Công việc vẫn thế, nhiều người nghĩ là nhàm chán nhưng mình lại thik lắm :D mọi thứ vừa đủ, đủ bận đủ rảnh để mình viết ba lăng nhăng, đủ lương để mình tiêu linh tinh.. mỗi tội xa nhà quá :(