Tuesday, July 14, 2020

Vì ai sẽ thương em hơn anh nữa trên đời?


Cả nghìn lần không muốn làm anh khổ
Người đàn ông của em
Sau những lời cay nghiệt đến nhỏ nhen
Em thấy tiếc vì những lời nói ấy...
Cả nghìn lần không muốn làm anh khổ
Bởi những đắng cay có lẽ quá đủ rồi
Em muốn đỡ tháng ngày vai anh mỏi
Muốn ấp ngực gầy hong tạnh giọt mồ hôi
Cả đời này chỉ thương mỗi anh thôi
Muốn gọi anh là chồng, muốn xưng mình là vợ
Muốn buộc nhau vào vòng duyên nợ
Hết kiếp này và sang những kiếp sau...
Chẳng bao giờ em muốn thấy anh đau
Cũng chẳng muốn người đàn ông của đời em thương tổn
Đôi khi em ích kỉ mong mỏi điều khát muốn
Mà quên rằng anh đã rất khổ tâm...
Em phải làm sao để xoa dịu những sai lầm
Bù thương tổn cho trái tim anh, nhỉ
Em thương anh nhiều mà sao nông nổi thế
Cứ thốt những lời để khiến anh đau
Cả nghìn lần em chẳng muốn thế đâu
Chẳng muốn người đàn ông em thương khổ
Chẳng muốn xa anh, chẳng muốn điều tan vỡ
Vì ai sẽ thương em hơn anh nữa trên đời?
(P2T)



EM MUỐN

Muốn làm vịnh yên cho tàu anh trú bão
Làm mùa trong cho anh trú tang bồng
Làm gió mát ru anh ngày hạn nóng
Làm người đàn bà trong giấc ngủ anh mong...
Em muốn hóa thân thành trăm thứ nữa
Để chở che anh qua những tháng ngày
Làm ngọn lửa sưởi ấm trong ngày lạnh
Làm ánh sáng đèn soi tỏ những đêm đen...
Em muốn hóa thân thành những thứ thân quen
Cái bật lửa anh dùng châm điếu thuốc
Làm cái áo bông trong mùa đông giá buốt
Làm cái khăn cho những lúc anh buồn...
Nhưng có một điều chắc anh sẽ vui hơn
Em muốn làm người cùng anh sinh con cái
Rồi mình có con trai và con gái
Anh cùng với em dạy bảo chúng nên người!
Thỉnh thoảng cuối tuần mình dẫn chúng đi chơi
Em sẽ dạy cho con từng nét chữ
Sẽ dạy con tô màu, sẽ dạy con tập vẽ
Còn anh dạy con biết bản lĩnh, kiên cường
Em muốn nhà mình sẽ tràn ngập tình thương
Anh về sớm nấu ăn cùng em nhé
Rồi mỗi bữa cơm trong ngôi nhà nhỏ bé
Chỉ có bình yên và tràn ngập tiếng cười!
(P2T)



Em nhặt cho đời để giấu, giữ mình thôi!


Em bâng khuâng nghe tiếng gió thở dài
Trên vòm lá mùa đang dời chân bước
Bông hoa cũ lặng im ngoài sân trước
Chẳng biết giờ anh đang ao ước những gì
Cuối cùng tháng ngày cũng bỏ chúng ta đi
Mùa thu đã gửi di thư vào lòng đất
Cánh hoa cuối cùng cũng cất mình bay mất
Giọt nắng sau cùng cũng biến mất vào mưa
Và chắc nhớ, quên trong trí nhớ đã thừa
Biết phải nói điều gì nếu gặp nhau lần nữa
Hỏi về hạnh phúc của người hay kể về đau khổ
Bằng giọng trầm buồn hay nên giả vờ vui?
Nhấp một giọt buồn mà đã đắng tràn môi
Nghe giông bão tận hồn mình dội lại
Muốn giữ riêng lòng bí mật nào đó mãi
Chỉ để dành thôi dỗ những giấc mơ dài
Anh là nắng rớt qua vòm lá khẽ
Giữa mùa mây giăng khắp những ngả đời
Biết hiếm hoi lắm, thậm chí là không thể
Em nhặt cho đời để giấu, giữ mình thôi!
(P2T)


Cái cảm giác này anh hiểu nổi được không?





Những bức tranh em vẽ đã trôi màu
Ô cửa nhỏ cuối đường nay đã khép
Bông hoa trắng chỉ là hồi ức đẹp
Chúng ta vì sao vẫn dai dẳng nỗi buồn?
Em lặng người đếm tia mắt hoàng hôn
Rồi bỗng chốc lại nghĩ về tuổi trẻ
Chúng ta còn bao lần được say mê như thế
Như chẳng có gì để nuối tiếc từ đây?
Những ngọt ngào đã qua tựa như mây
Trăm vết rạn nhen lòng như chực vỡ
Những nguyện cầu nghĩa lý gì được nữa
Chỉ thấy hồn bong như vôi vữa lâu ngày
Chẳng thể nói gì nếu bỗng gặp chiều nay
Khi trăm con sóng đã ngầm trong lòng bể
Chỉ chờ một lần trào dâng mà đau thế
Cái cảm giác này anh hiểu nổi được không?
(P2T)

Em không biết nữa, từ lâu đã buồn...



Một ngày em gọi cho anh
Lời buồn như thể từng manh nắng gầy
Ước gì anh vẫn ngồi đây
Cho vai em tựa, cho tay em cầm
Những nỗi đau rất âm thầm
Em không thể khóc vì nhầm nỗi đau
Có thể rồi những mai sau
Em không biết nữa, từ lâu đã buồn...

P2T

Em muốn nói những lời cho anh biết, đôi khi...




Em cũng muốn sống giản đơn lắm chứ
Như thể cành hoa bé nhỏ dưới mặt trời
Như chim tránh rét hối hả mùa đông tới
Như lúc yếu lòng có thể khóc, vậy thôi...
Em cũng muốn sống bình yên lắm chứ
Nét buồn không ngụy tạo bởi nét cười
Vui thì nói, không vui thì cũng nói
Thay vì giấu lòng bằng những nhịp chơi vơi....
Em cũng muốn được chở che lắm chứ
Được anh lắng lo, an ủi mỗi khi cần
Được trút bỏ ưu phiền mà chia sẻ
Để làm người đàn bà bé nhỏ đứng trước anh...
Em cũng muốn mình tỏ vẻ rất mong manh
Thay vì mạnh mẽ không cần ai giúp cả
Nhưng đã kiên cường nhiều, nên yếu mềm thành lạ
Trước mặt anh mà cứ phải giấu mình đi
Em muốn nói những lời cho anh biết, đôi khi...

(P2T)