Monday, August 3, 2020

MỘT CHÚT THAY ĐỔI

Hôm nay ngồi chỉnh lại tiêu đề, chỉnh lại map của website yêu thương hehe. Gọi là web nhưng thực ra chỉ là 1 cái blog nhỏ xinh lưu lại những gì mình yêu thik.. 1 câu thơ, 1 bản nhạc, 1 chút hình ảnh hoa mình cắm, vài câu thơ bâng quơ sáng tác

HN những ngày chuyển thu, sáng đi làm trời se lạnh thik lắm các bạn trẻ ạ.. Dịch covid quay lại lần 2, số ca tăng chóng mặt trong ngày, cả nguời tử vong nữa :( Buồn thật buồn với đại dịch này, nó làm tất cả mọi thứ thay đổi, thiết lập những trật tự và thói quen mới.. có những thứ ko mong muốn mà vẫn đến và mình vẫn phải đón nhận

Hôm qua mình xếp xong bát, cho em robot chạy xong, lên giuờng ôm chồng ngủ tự dưng thấy bình yên vô cùng! Cuộc đời này sau tất cả vẫn là an yên, hạnh phúc mà thôi! Mong sao mình mãi luôn được như lúc này..

Mình cắm 1 bình Sen trắng thật đẹp. Hoa nở bung.
Mình luộc 1 chú vịt.
Mình nấu 1 bát sen sen nhãn.

:)

Sen trắng!

Buồn vui gì trong từng cánh hoa rơi
Một mình góc phòng trong buổi bình mình rạng
Tình yêu qua, còn lại - giọt sương sáng
Trót nở hết mình rồi, hoa lại còn gì đây?

Hạnh phúc vốn dĩ vẫn mỏng như làn mây..

















Friday, July 31, 2020

Robot hút bụi



Sau này chúng mình cưới nhau
Em không phải bận vì lau - quét nhà
Anh hứa, anh sẽ làm mà
Mua con robot thiệt thà đáng yêu

Oke đồng ý a yêu
Em đặt tên nó mỹ miều làm sao
"Quang Huy" robot đời cao =))
Làm việc nghiêm túc, không hao tẹo nào =))))))


Nhân dịp đón em sen Robot về nhà và đặt tên nó mỹ miều: Quang Huy - tên chồng tao đó robot ơi =))))))))

30/7/2020

Monday, July 27, 2020

Cho một ngày đi chơi bị mưa, phải quay về nhà.

Chúng mình trở về nhà, chạy vội 1 cơn mưa
Anh tập trung lái xe, em và con ngồi ghế sau lắc lư theo nhạc
Cuộc đời này vốn dĩ như 1 bài hát
Buồn hay vui là lựa chọn của mỗi người

Mình về nhà trước khi cơn mưa tới
Đóng cửa sổ cho đỡ mưa rơi
Con ngồi xếp lego, nặn đất
Em lại ngồi cùng con, bỏ qua tất cả những gì được mất
Những bộn bề cuộc sống, bỏ lại ngoài cánh cửa kia

Lòng trào dâng 1 cảm xúc diệu kỳ
Như những bình yên, ấm áp mình đem giữ lại
Ngoài kia là gió, là mưa, là những cơn bão tố
Chỉ cần mình ở đây - cạnh nhau, nắm tay đi qua những cơn phẫn nộ
Chỉ cần lòng mình mãi hướng về nhau

Về mai sau, về mãi mai sau
Em luôn mong cho chúng mình những điều bình an nhất
Lòng chúng mình với nhau - thật thà như cục đất
Cục đất giữa lòng đường, hay cục đất sét Tôm vẫn chơi :D

Mặc mưa rơi, mưa rơi
Mặc bão bùng, giông tố
Con gọi anh là bố
Em gọi anh - chồng yêu
Mình bên nhau mỗi sớm mỗi nhiều
Mình yêu nhau bằng những điều tự nhiên nhất
Bếp hồng sáng lửa, những món ăn chân chất
Là tình cảm em vẫn dành cho anh

Cho anh, cho anh
Lòng thản nhiên như đoá hoa cúc xanh
Vươn lên sau cơn bão
Đừng mơ ước những gì huyền hão
Khi chúng mình ở đây, thật thà - cạnh nhau 

Friday, July 24, 2020

Những ngày trời nắng nóng - chuyện 1 tuần luyện thi

1 tuần bà Thanh lăn ra đi tập xe với mong muốn thi phát qua luôn cho đỡ mệt. Đỡ tốn thời gian, công sức, tiền bạc.
Chiều trước hôm thi vòng nào cũng qua. ấy thế mà đến hôm thi chết máy 3 lần ở dốc + đỗ non 2 phát = 75 điểm tạch luôn từ trước khi qua được dốc =))). Thi xong bà vẫn te tởn cười tươi, ai cũng tưởng đỗ rồi =)))))). Bà ta vui vì chết máy nhưng ko xe ko bị trôi dốc =)))))))) Haha.

Vậy là cái sự nghiệp lấy được bằng vẫn còn phải túc tiệp zồi :( ôi những tuyến xe bus 06 đi xuống Thường Tín, ôi cái sân tập mùa hè nắng nôi mồ hôi rịn chảy ướt lưng áo :( Ôi những pha ôm cua sợ đè vạch, cái hàng đinh có lúc bị trừ hẳn 10 đỉm =)), ôi cái chuồng ngang suốt ngày bà ta đỗ xe chéo chip ko nhận, hay cái đèn xinhan đang bật - bà quay lái phát nó tắt trừ cmn 5 đỉm =)))))) Sẽ còn gặp lại nữa, huhuhuhu

Động lực đi học chính là nghĩ đến sau này Mỳ Tôm ngơ ngác hỏi "sao mẹ các bạn đều biết đi ô tô mà mẹ ko biết?" Chỉ nghĩ đến câu hỏi đó là mẹ lăn ra tập, quyết tâm ko làm bà mẹ lạc hậu để con có thể tự hào về mẹ hí hí. Hoặc cuối tuần bố bận, mẹ sẽ đưa con đi công viên cho mát mẻ nè hihi.

Mình sẽ tập ít nói dần dần, ngẫm đi ngẫm lại thì chỉ vì mình muốn chia sẻ tâm tư trong lòng ra thôi :( nhưng nói nhiều quá sẽ ảnh hưởng ngừoi bên cạnh. Giảm nói lại, lắng nghe nhiều sẽ tốt hơn. Lúc nào muốn nói, hãy im lặng gõ như này sẽ ok nè :D

1 bài hát hay nghe trong thời gian này: Nói đi là đi, mùa hè đã qua, cảm ơn con nhé
Car yêu thik: ôi mình ko thik dáng sedan nữa, giờ mình chuyển sang thik GLC300 màu đỏ được ko =))))). Thik thì cứ thik thôi, ai cấm ko được thik đâu haha.

Đợt này mình đang dùng retinol. có chút khác nhưng ko rõ là do HA hay Retinol.
Tuần này Mỳ tôm đang nghỉ hè :D

Có những lúc mình chẳng muốn nói gì. Hoặc cảm giác bất an khi rời nhà. Những cảm xúc đó vớ vẩn thật. Nó thuộc về cảm xúc bị chi phối bởi những điều khách quan ko trực tiếp tới bản thân. Mình phải điều chỉnh dần.





Wednesday, July 15, 2020

Cho những gì bình yên nhất

Tối qua lang thang thế nào mà lại vào page "Góc của Tùng".. Rồi đắm chìm ở không gian đó.. Mình mê mẩn những clip ghép nhạc, clip tiếng mưa rơi, nhà vườn đầy hoa, những an yên giản dị nhất mà giới trẻ thành phố tìm kiếm. Hay những clip quay về những minishow của các ca sĩ ở khu vườn trên mây. Mê thật mê

 Dường như cứ đi 1 vòng, ta về lại vị trí ban đầu. Cách đây 10 năm, 20 năm - một thế hệ đổ xô lên thành phố kiếm tiền, xoáy theo vòng quay bất tận - bán nhà ở quê mua chung cư.. Rồi giờ đây những ngột ngạt khói bụi, ô nhiễm không khí lại khiến con nguời ta mơ về  những thứ bình dị giản đơn nhất, những gì thiên nhất nhất, cây cỏ hoa lá, căn nhà vườn xung quanh vọng tiếng chim kêu.

Từng bài hát, từng bài thơ rủ nhau về già chúng mình sẽ rời xa thành phố nhé.. Về già? già là bao giờ? già tính theo độ tuổi hay tính theo những ước mơ? những tinh thần chết dần mòn ở vòng xoáy cơm áo gạo tiền đó? sao không phải là ngay bây giờ? hỡi những người trẻ?


Có thể sinh ra ở núi nên mình luôn thik núi hơn biển (phần khác vì mình nhát nước). Mình có 1 tuổi thơ thật đẹp với đồi núi, với rừng, với thiên nhiên, với đất đỏ bazan - Tây nguyên Đăk Lăk

Mình có cả 1 vườn cây ăn quả, đến mùa cứ trèo lên cây ăn ngay tại trận :D Ôi nhớ cây chôm chôm sai trĩu quả, cây ổi quả to nặng kéo cả cành chạm đất, cây khế bố bảo cành giòn lắm ko được trèo nhé - chỉ dùng que để chọc cho rớt mà ăn nếu thèm thôi..  cây xoài đầy mủ lem nhem áo, cây roi đỏ lừ quả to lắm nhưng chua loét, cây táo đầy gai muốn hái 1 quả cũng phải thật cẩn thận, cây sầu riêng có con bướm to đùng là nỗi ám ảnh mỗi khi mùa hoa nở..
Vườn nhà mình có cả 1 ao đầy cá, có bể cá trê mà bố câu lên kho tộ ngay tại chỗ.. Cái sân rộng thật rộng đến mùa cafe phơi đầy quả xanh quả đỏ, 2 hàng chè ở dốc xuống sân, 2 cây dừa đầu cổng quả bé tí mà đầy nước, hàng rào thép gai có cây đậu ván mùa nào cũng có quả mà mẹ hái xào lên ăn, rồi dãy dứa gai bố bảo mỗi khi ăn phải cẩn thận gọt hết mắt dứa..
Ôi nhắc lại mình nhớ vườn, nhớ mùi hơi đất bốc lên mỗi khi mưa về, cầu vồng lên sau những trận mưa có nắng, nhớ cả con cuốn chiếu mình ghét nhất thế gian vì trông nó thật sự kinh khủng khiếp..
Nhớ dốc lên nhà trên, nhớ đường nhựa trầy chân mỗi khi đá bóng bị ngã, vỉa hè bê tông đầy thuỷ tinh có lần dẫm trúng, dãy bằng lăng hoa tím xôn xao hè về, cây phượng vĩ ở trường mẫu giáo đỏ gọi hè sang, cây bàng trước nhà đầy sâu róm mắc võng nằm đung đưa mỗi trưa..  nhớ là nhớ đến lạ..

Thế hệ tuổi mình giờ chắc cũng đã đi xa.
Người ra bắc, người vào nam làm kinh tế
Mảnh đất tây nguyên mỗi khi nhắc vẫn xôn xao là thế
Những kỷ niêm ùa về, tuổi thơ đẹp làm sao

Mình tin trong mỗi con người luôn tồn tại 1 đứa trẻ, luôn có 1 ký ức nhất định về tuổi thơ mà ko thể nào quên, luôn nhớ về và đau đáu mỗi khi chạm mạch cảm xúc

Ước gì có dịp mình được quay trở lại vùng đất đó. Nơi giao thoa văn hoá giữa các vùng miền. lũ trẻ con chơi cùng nhau, học cùng lớp cùng trường nhưng mỗi đứa nói giọng 1 tỉnh. Mỗi nhà 1 món ăn  trưng,  cứ hè đến có người ở quê vào thăm là cả bọn lại có thêm người chơi cùng, đủ trò đủ thứ.

Dù sao tuổi thơ cũng thật tuyệt vời. Ước có lần được quay lại lắm nhưng chắc sẽ là không bao giờ :)