https://fb.watch/fdxLsaRMZw/
https://fb.watch/fdxLsaRMZw/
Hôm nay tôi mua 3 cuốn sách
dành tặng cho
Nỗi buồn 3 ngày chưa dứt
Của chính tôi
Đừng có mà lôi thôi
Nỗi buồn ấy bé xíu
Nếu đem so với hàng vạn nỗi buồn, nỗi đau khác
Của hàng ngàn, hàng tỷ người đang tồn tại
Trên thế giới này
Có gì hay?
Mà phải buồn, phải khóc
Mà ôm nỗi buồn xanh màu ngọc
Rồi lắng nghe tim vỡ, hồn tan..
Ơ này, đừng có lan man
Chỉ được buồn nốt ngày hôm nay thôi đấy.
Sang hạ rồi,
nắng giòn tan biết mấy
Cả nỗi buồn này, nắng rồi sẽ hong khô
Chỉ cần em biết tô
Màu hồng cho cuộc sống
Rồi mọi muộn phiền sẽ bay đi mất
Như 2 dòng nước mắt.. sẽ tự khô!
Yêu em nhiều, mà em có biết chi mô?
“ Anh đang viết ở bưu điện, quanh anh sương không còn nhìn thấy nhau. Buổi sáng hoa hồng nở rất tuyệt diệu. Anh không còn lời nào để nói bởi vì tất cả đã âm thầm biến mất khỏi anh. Anh chỉ còn một ngôn ngữ này để gửi về: Ánh có còn đó không? Nhớ nhung ngút ngàn...”
(Thư tình gửi một người_Trịnh Công Sơn)
Youtube chạy đến bài "Em cần một người quan tâm"
Vô tình đọc được 1 bạn trẻ comment thế này: "Bạn chỉ vì đã gom đủ thất vọng, không thể chịu đựng được sự vô tâm của anh ấy nữa mà rời đi. Còn anh ấy lại nghĩ rằng do bạn không đủ yêu anh ấy."
Ôi cuộc đời ..
"Khóc cho cô gái ấy. Tự bẻ gãy đôi cánh để nép vào lồng ngực một người đàn ông. Nhưng bão tố không đến từ bên ngoài, nó đến từ nơi ngực trái."
Dễ dàng bỏ qua lỗi lầm cho người khác. Nhưng ko dễ dàng bỏ được ấm ức trong lòng mình
“Nỗi buồn xin lỗi bàn tay
Tấm thân hiu quạnh ngồi say một mình…”
Vấn đề ở đây, bạn là sự ưu tiên hay sự lựa chọn?
Mọi người thường hay có thần tượng. Còn mình - chẳng thần tượng ai cả.
Kể cả ca sĩ hát hay - mình chỉ thik bài hát
Diễn viên đóng phim hay - mình chỉ thik nhân vật trong phim
Hoặc diễn giả - mình chỉ thik những câu nói phù hợp, đồng cảm với cách sống, tâm trạng hiện tại của mình
“Nếu buồn hãy ngước nhìn bầu trời, nó rộng lớn như vậy, nhất định có thể bao dung mọi tủi hờn của bạn…”
Em hi vọng anh sẽ không bao giờ thấy mình đơn độc và buồn bã. Như em.
Như em.
“Em cũng buồn lắm chứ
Với ngần ấy
câu
từ…”
“Người có biết xót xa ta mang…”
Chúng ta của sau này
Liệu sẽ cùng nhau già đi
Hay anh và em
Mỗi người rồi sẽ bình yên
Bên một hình dung khác?
Chúng ta của sau này sẽ nhiều niềm vui
Hay chỉ toàn là đau thương mất mát
Có tất thảy mọi thứ trong tay mình
Nhưng lại chẳng có nhau…
“Anh không thể đoán được nỗi đau mà em đang ôm vào lòng to lớn và sâu thẳm đến mức nào, nhưng em là người có thể giải quyết gọn ghẽ những bất ổn trong mọi hoàn cảnh. Dù cho tổn thương ấy có vô cùng đớn đau.
Thế nên anh mong rằng trong khoảng thời gian ấy, em không nghĩ đến hai chữ “bỏ cuộc”. Dù có loạng choạng rồi ngã xuống cũng không sao hết. Bởi có rất nhiều người khác ở bên cạnh sẵn sàng vực em dậy. Em không cần lo lắng gì cả. Bóng tối trong tim em giờ đây chẳng qua chỉ là một mùa đông dài bất thường. Khi mùa lạnh giá qua đi, những ngày xuân ấm áp ngập tràn sắc hoa sẽ đến với cuộc sống của em…”
Bão táp ư? Số phận ư? tôi chấp cả
Tôi có thể trở thành một đại quân tử
Hay một kẻ đớn hèn mạt hạng
Chỉ vì yêu.
Nhưng tôi biết bi kịch của mình: là gió chỉ thổi một chiều…
Và tôi biết bi kịch của những tình yêu
Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối
Giờ tôi muốn nằm yên trên núi
Mơ về đêm sương…
(“Khi thanh âm cũng bất lực như lời”_NTN)
Tự dưng nghĩ về những giấc mơ hoảng loạn, trong giấc mơ đó chưa 1 lần có anh xuất hiện.
“Cố giữ lòng đầy đến bao giờ
Có những buồn phiền đã khô…”
“Nhớ và quên, ngẫm mà xem phải chăng nói cho cùng đó là hai lẽ sinh tồn tuy hai mà một, hai mặt chủ yếu không thể tách rời của công cuộc làm người ở đời. Không biết nhớ thì hiển nhiên không thể là con người rồi. Song sống mà không biết quên đi đến mức “nẻ cả lỗ tai” thì cũng chẳng thể nào sống nổi trên cõi nhân gian biết mấy khổ đau quá phức tạp và nhiêu khê này. Cuộc đời này phải chăng lắm lúc cũng đáng quên biết bao nhiêu, quên phứt đi cho rảnh, cho rồi, mà ngẫm cho cùng cũng lại đáng sống để mà nhớ lấy biết bao nhiêu…”
(Các bạn tôi ở trên ấy_Nguyên Ngọc)
Ước gì sau một cơn say
Mình quên hết những tháng ngày buồn qua
Có thương thì cũng chỉ là…
"...
Đời nhạt quá, mình vô tình như thể
Chưa một lần sâu sắc đến đau nhau
Cái thế giới mà anh không ở đó
Chỉ có em và năm tháng úa màu
Nơi chia sẻ không chạm tay đến được
Con sói độc hành vẫn nhớ ánh trăng sâu
“Chỉ mong một buổi sáng nào đó thức dậy, mở toang cánh cửa, mình sẽ có thể mỉm cười, nhận ra mối duyên ngỡ là đau đớn hôm nào đã tan biến vô hình hệt như khi nó đến…”
.. "
Thực ra em chỉ gắng
Tỏ ra là không sao
Nhưng riêng mình em biết
Buồn thương đến nhường nào…
“Người còn giữ được mảnh gương
Mai sau soi thấy vết thương tôi-còn…”
ngửa cổ lên nhìn trời
bầu trời xanh ngắt đầy mây
1 vạt cây xanh ngắt
Cây cột điện có chim đậu
Ga tàu có ánh đèn đi trong đêm tối như nỗi cô đơn thăm thẳm
Tay nắm trên xe bus
Những bước chân thầm lặng
Tiếng thuỷ tinh va vào nhau từ 2 chai rượu phát ra
Nụ cười của cô út khi tan làm, nhận được tin nhắn đầu tiên của anh Gu rủ đi ăn
Nụ cười của anh 2 khi có 1 cô đồng nghiệp thừa nhận có thích mình
Nụ cười của cô chị cả khi nói được lời xin lỗi với anh chàng gà trống nuôi con
Ngọn núi trước nhà
Dáng ngồi thay đổi theo hướng từ sáng tới tối
Căn phòng chứa đầy vỏ chai rượu đã uống hết
Con đường nhựa từ ga về nhà
Nỗi cô đơn nhưng film bắt đầu vào mùa hè, mùa của sự tươi trẻ, của hoài bão, của tuổi trẻ
Là cô chị cả với những dằn vặt ko nói thành lời trên tàu điện về nhà
Là anh hai với chỗ đứng trong đêm tối, nhìn về phía ánh sáng của toà nhà cao tầng
Là cô em gái với cuốn nhật ký tự do của tôi, dáng bước đi chậm rãi ở bến tàu
Thuyết 2/3 của Gu. Câu chuyện về con ếch nhảy qua mương trước khi bị xe cán chết của cô út
Luôn là bước chân cô Út đi về nhà từ nhà chú Gu :( luôn là cô Út chạy/đuổi theo chú Gu :(
Những cảnh quay đầu luôn là xuyên qua 1 tấm kính lớn. cảnh ô út ở ga, cô út ở quán cafe, hội tự do ở quán cafe,...
Về film.