Saturday, September 3, 2016

MÙA LÁ RỤNG

(Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ: “Xin đừng động vào cây, mùa lá rụng!”)
Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
“Xin đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Ôi trái tim, trái tim một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?
“Xin đừng động vào cây, mùa lá rụng” -
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi đơn độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi!
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời chớp loá…
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!…

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Và bây giờ còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
“Xin đừng động vào cây,
mùa lá rụng…”
-Olga Bergon-

Wednesday, July 27, 2016

Thơ của Vũ Quỳnh Hương

Có một cánh cửa đang dần đóng lại
Khi em liền kề mà chẳng hiểu gì về anh
Khoảng cách nào cứ âm thầm loãng rộng
Một giấc mơ đêm cũng thấy chòng chành
Chẳng hỏi nữa ai là người mắc nợ
Sau mùa hoa đổ mình vướng vào nhau
Đông hạ xuân thu chảy trôi không còn đếm
Tấm áo giặt xong không nhớ phẳng hay nhàu
Thời gian cứ bình thản thành ngạo nghễ
Lửa yêu đương nóng đến mấy cũng tàn
Có bao giờ ta quay đầu nhìn lại
Lý do nào mãi cho chuyện hợp - tan?
Thật lòng đấy, em sắp sửa quên hết
Tán Osaka ủ rũ cúi đầu
Đời nhạt quá mình vô tình như thể
Chưa một lần sâu sắc đến đau nhau!
Cái thế giới mà anh không ở đó
Chỉ có em và năm tháng úa màu
Nơi chia sẻ không chạm tay đến được
Con sói độc hành vẫn nhớ ánh trăng sâu
Và lặng lẽ len vào trong trống rỗng
Lúc nửa đêm em hành lễ một mình
Quỳ dưới chân niềm tin từng vĩnh cửu
Tự hỏi lòng đâu khoảng khắc tái sinh?
*Vũ Quỳnh Hương*




Tuesday, July 19, 2016

Từ biệt



Thôi nhé, em đi 
Như một cánh chim bay mất 
Phòng anh chẳng có gì ăn được 
Chim bay về những mái nhà vui. 

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài 

Lời thương mến nhớ lại thành chua chát 
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp 
Nghĩ cho cùng, nào dám trách chi em. 

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên 

Em lạc đến đời anh tia nắng rọi 
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới 
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm. 

Anh làm sao quên được những con đường 

Lá vàng rơi trên cỏ 
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ 
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi 
Nhớ lời yêu trong những lá thư dài 
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế 
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể 
Chắp đời em vào với cánh buồm anh 
Anh giặt áo cho em, anh dọn bếp sửa buồng 
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa 
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả 
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui 

Hai ta không đi một ngả đường dài 

Không chung khổ đau không cùng nhịp thở 
Những gì em cần, anh chẳng có 
Em không màng những ngọn gió anh trao 
Chiếc cốc tan, không thể khác đâu em 
Anh nào muốn nói những lời độc ác 
Như dao cắt lòng anh như giấy nát 
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu 
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào 
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn 
Cuộc sống này chẳng có gì đáng trọng 
Khiến người ta không thể tốt cùng nhau 

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang 

Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt 
Hãy ra đi sung sướng
 "Thật ra mà nói, chẳng có gì để nói" 
Giã từ.


1972 

Nguồn: Lưu Quang Vũ, thơ tình, NXB Văn học, 2002







Saturday, June 11, 2016

Ngủ đi Em, đừng lo chuyện ngày mai



Ngủ đi Em, đừng lo chuyện ngày mai
Ai của ai, chẳng còn quan trọng nữa
Tình yêu, suy cho cùng, cũng là một câu hứa
Nên lắm người quên, Em nhớ để làm gì?

Ngủ đi Em, tình đẹp có mấy khi
Người ta bảo dở dang là còn mãi
Dẫu yêu thương của Em chỉ toàn là ngang trái
Gói ghém lại rồi, phải mạnh mẽ, nha Em!



Như qua sông rồi phải đốt cây cầu


Biết làm gì để lòng nguôi gió bão
Phút nhìn nhau mà thấy vẫn thương nhiều
Biết làm gì để mình quên tất cả
Để thôi nhầm chuyện cũ với tình yêu.
Giờ sao nhỉ, có tiếc ngày xưa lắm
Thì hôm nay cũng là chuyện khác rồi
Trà ngon mấy châm vài tuần cũng lạt
Một bông hoa sao sống vạn cuộc đời.
Làm sao để lòng mình thôi khắc khoải
Quên hẳn đi ngọt đắng đã cùng nhau
Và đành lòng với điều không hiểu được
Như
qua sông rồi
phải đốt cây cầu…

Friday, June 10, 2016

Nghĩ lại về Paustovski

Đồi trung du phơ phất bóng thông già
Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu…
“Lẵng quả thông” trong suối nhạc nhiệm màu
Hay “Chuyến xe đêm” thầm thì mê đắm,
Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa.
– “Có thể ngày mai ta cũng đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện “Tuyết”?
Có tiếng chuông rung, và con mèo Áckhíp
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong…”
Xa xôi sao… Thời thơ ấu sau lưng!
2
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, cuộc đời không phải thế!
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn mòi, sôi sục biết bao nhiêu
Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều.
Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ
Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi…
Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng,
Nốt cao quá trong đời xao động quá!
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn.
Anh đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Anh qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao…
Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!
3
Bây giờ, anh biết nói gì hơn?
Có thể, ngày mai thôi… Có thể…
“Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ”.
Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm…
Pauxtốpxki là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại:
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, anh hiểu rằng không phải…
Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!
Đưa em đi… Tất cả thế xong rồi,
Ta đã lớn. Và Pauxtốpxki đã chết !
… Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện “Tuyết”
Dầu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!