Friday, October 29, 2021

Lảm nhảm ngày mưa.

 20-25 tuổi là những lời mời đi đám cưới, đi sinh nhật.. 30 tuổi ko còn là những lời mời của những cuộc vui, mà là tin buồn khi bố của bạn này, mẹ của bạn kia qua đời.. Cuộc sống của chúng ta là những chuỗi sắp xếp cố định theo ý của ai đó mà ko phải của chính chúng ta..

Mình đi làm qua rất nhiều đèn xanh đỏ ở ngã tư lớn, bằng học thức cao siêu nào đó mà các kỹ sư, giáo sư cao cấp nghiên cứu, cài đặt thời gian cho đèn xanh đỏ một cách hợp lý nhất, để các luồng xe đi thẳng, rẽ trái, rẽ phải ko bị tắc nghẽn, để giao thông thông suốt đảm bảo thời gian đi đường cho mọi người.. Nghe thì hợp lý thật, nhưng mình để ý rồi.. dù chỉn chu đến đâu thì cũng sẽ có 1 khoảng thời gian 1 vài giây nếu nhanh chân thì có thể vượt qua được cái ngã tư đấy dù chưa đến đèn xanh :D hehe. mình ko cổ xuý cho việc vượt đèn đỏ, mình chỉ để ý và phát hiện 1 điều ngẫu nhiên như thế thôi.. 

HN những ngày mưa sụt sùi. 

Tuesday, October 12, 2021

Sau cơn bão

 Hôm nay tiết trời HN đẹp thật, đẹp hanh hao mong manh muốn ôm vào lòng. Trời sau cơn bão, 1 phần đẹp hơn vì trước đó đã chịu đựng mưa dầm dề 2-3 ngày liên tiếp, mưa chán ốm hết cả người, sụt sùi ảm đạm.. Dù sao nắng vẫn thik hơn, vì vui tươi, vì màu sắc, và vì mình thik hơn.. thế thôi :) 

Sáng đi làm, mình nghĩ ra chuyện gì đó để viết mà tâm đắc lắm. Xong giờ mình lại quên mất rồi. Mình hay quên những điều lặt vặt thật. Cái hộp thuốc bảo mang gửi mà mãi ko mang, rồi cái hộp thuốc bổ mắt bảo mang đi uống hơn tuần rồi vẫn quên, mua thước kẻ cho Tôm học nữa, toàn cứ quên linh tinh thôi. 

Vẫn thường trực nỗi nhớ bố hàng ngày. Kiểu nhiều khi ngẩn ngơ nhớ bố, bố vẫn về trong giấc mơ con. Nhưng con tin bố đã siêu thoát đến một cõi khác. Ngày bố mất buồn đến lặng người, nỗi buồn tê tái. Con nhớ mãi chiều hôm đó trở về HN khi hết việc bố, con mua sách Phật của Osho, giở đại 1 trang đọc - là trang kể về sự mất mát khi có ng thân ra đi, con choàng tỉnh, chắc bố ko hề muốn con gái bố lại buồn như thế! 

Con dở lắm, làm cái gì cũng dở.

cũng dở..

cũng

dở




Wednesday, October 6, 2021

SỢ HÃI

 Lớp 9 mình bị đâm xe trong 1 lần sang đường. 15 năm rồi, vết sẹo ở bắp chân đã mờ nhưng vết sợ hãi trong mình thì vẫn còn nguyên đến mức mình vẫn rất rất sợ, phải đứng 1 lúc và hí thở thật sâu trong những lần phải đi bộ sang đường.

Tháng 5 nào mình bị bắt xe ở đoạn Cầu Giấy. Phải mất gần 1 tháng để mình có đủ dũng khí đi lại qua cung đường đó.

Hôm trời mưa trơn ướt, mình phóng xe lên vỉa hè để vào hàng ăn sáng. Bậc vỉa hè lát đá trời mưa trơn trượt - tất nhiên là mình ngã, chỉ xước nhẹ thôi, ko có bị làm sao cả.. Nhưng chỉ 1 lần như thế thôi, mà mình sợ mãi.. sợ đến tận bây giờ, ko dám leo vỉa nữa.. 

Thẳm sâu trong mỗi con người là những nỗi sợ vô hình gói gọn trong những ký ức chứa đầy mảnh xước. Phải rồi, từng trải qua thì mới hiểu được hết những cảm giác sợ hãi và mới biết sợ chứ.


Mình đang đọc lại 2 cuốn của Lu "sự đã rồi - anh ngồi anh hát" và " lấp kín một lặng im". Thời điểm mua 2 cuốn này, mình ko hẳn là thik nhưng giờ đọc lại sao thấy thik quá. Chợt nghĩ rằng hoàn cảnh sẽ tác động đến suy nghĩ, từ đó chi phối hành động.

Trong những cuốn thơ mình mua, có 2 tác giả Lê Ngọc và Nhược Lạc sống trong tình yêu nên thơ rất nhẹ nhàng, tình cảm và đầy chất thơ - ngược lại có lẽ chị TTM có 1 nội tâm sâu sắc đến độ đọc thơ mình cảm nhận thấy sự đau đớn trong từng câu chữ..

Monday, September 20, 2021

HAY. GHI NHỚ

 …Tất cả ko có gì là tự dưng, 1 sợi tóc rơi cũng ko nằm ngoài ý Trời.

Quan trọng hơn là ở thời điểm, ko tự dưng thần kinh, ko tự dưng lại tỉnh táo, ko tự dưng biến mất, k tự dưng lại xuất hiện, ko tự dưng lên tiếng, ko tự dưng im lặng… con ng ai làm gì cũng đều có mục đích.
Có những điều, cần nhìn thấu, ko cần nói rõ, ko cần đôi co. Vì người cùng tư duy, ko cần nói cũng hiểu, đã ko cùng tư duy có nói mãi cũng ko hiểu. Ai cũng tự có kết luận của mình rồi.
Trên đời này ko ai vỗ ngực làm đúng tất cả, ko ai chưa từng có lỗi lầm, cũng chẳng ai là ko từng gây nghiệp nhưng…
Người đàng hoàng thì nhất cử nhất động sẽ đàng hoàng, tự tin, dám làm dám chịu, có sai có sửa… đó là tâm lý hành vi của ng đàng hoàng, còn ng ko đàng hoàng thì tôi ko biết.
“Đã mê nhưng đã tỉnh, Mê nhưng nhất định ko muội”


Mình cop ở fb chị Hằng Túi

Ôi sao thấy hay từng câu, từng câu

Wednesday, September 8, 2021

Hihi

 HN vào Thu rồi mát ghê

Có nhữg ngày chẳng ai làm gì mà mình cũng buồn hihi.. tự dưng buồn như thíu nữ 18 thế này, chết thật ko

Monday, September 6, 2021

Taek Reply1988

Những cảnh quay cuối cùng trong Reply1988 là sự tan hoang của khu xóm nhỏ, là sự rời đi của từng gia đình, là sự lớn lên của những đứa trẻ, già đi của bố mẹ.. Mọi người khi xem xong, đa số đều thể hiện sự tiếc nuối, buồn bã cho thời thanh xuân đã qua đi, cho những ký ức tươi đẹp về khu phố ấm áp tình người nay không còn nữa.. 

Bản thân mình thì ko, rõ ràng bố mẹ đã có những quãng thời gian thật đẹp, đám bạn trẻ đã có thanh xuân thật đáng nhớ,  uống đến đổ gục, hát đến khàn họng, cười đến rơi lệ, khóc đến bò nhoài.. và hơn hết ai cũng thành công, hạnh phúc.. Duy nhất, khi xem đến những tập cuối cùng mình chỉ tiếc nhất 1 điều rằng phim đã ko khai thác sâu hơn về nhân vật Choi Teak 

Những tập đầu Taek mờ nhạt vô cùng, cuộc sống dường như chỉ xoay quanh bố và cờ vây.  một người con cô độc khi mẹ mất sớm còn bố thì hơi cứng nhắc, không biết thể hiện tình cảm; một người bạn trầm buồn và có đôi chút đơn thuần, yếu ớt.  Mình chỉ bắt đầu để ý hơn đến taek ở cảnh quay này - Trước khi vào trận đấu ở TQ, tay Taek cầm điếu thuốc. mình bị ám ảnh cảnh quay này vô cùng, mình nghĩ đến những áp lực mà cậu bé 18 tuổi phải trải qua, âm thầm lặng lẽ, đau đớn nhớ nhung, cô độc lạnh lẽo..

Và vì mình đã bắt đầu chú ý đến nhân vật này nên những tập sau đó mình vô cùng muốn xem cảnh có cậu chàng này, lúc đó mới phát hiện ra - cậu bé đầy bất ngờ và thú vị và thương cậu vô cùng,  thương Taek, thương như kiểu mong cậu ấy sẽ được hạnh phúc, mình sẽ ở bên cạnh dõi theo cậu ấy mà thôi, một thứ tình cảm nhẹ nhàng, dịu dàng và êm ả như vậy thôi.


Sự trưởng thành của Taek, không thể hiện ở việc hút thuốc, dáng vẻ đội mũ cool ngầu. Mà ở cách đối mặt với áp lực. Một Teak hoàn toàn khác trong các cuộc thi. Lặng lẽ trong vòng vây phóng viên, cô đơn trong mọi cuộc đấu, tự mình vượt qua cảm giác sợ hãi gặp người lạ, nghiêm túc cứng cỏi lạ thường.


Một chàng trai nhẹ nhàng, ấm áp với chất giọng trầm, không bao giờ vội vàng, và cách thể hiện tình cảm kỳ quái.


Có vẻ hơi yếu ớt, dè dặt nhưng lại đầy tinh ý đi theo bảo vệ Duksun sợ cô gặp biến thái hay mạnh mẽ bế bổng cô bé lên chạy khỏi sân bóng.


Luôn im lặng nhưng đầy thấu hiểu và khiến người ta sinh yêu thương dạt dào. Ngoài những nét rất dịu dàng ấy, Taek còn đầy mãnh liệt trong tình yêu. Ai mà ngờ được cậu bé có vẻ nhút nhát ấy lại chủ động tỏ tình, sẵn sàng nắm tay Duksun chỗ đông người hay không ngần ngại thừa nhận tình cảm hai người với người khác chứ.  


 Bỏ buổi thi đấu để chạy hồng hộc đến tìm Duk Sun, từ bỏ một thứ quan trọng để đến với một thứ quan trọng hơn, điều đó đã đủ chứng minh vị trí của Duk Sun trong trái tim của chàng trai ngố tàu này. Yêu một người là phải can đảm vứt bỏ lòng tự trọng, chính sự chần chừ khiến Jung Hwan luôn là người đến sau. "Một tên gọi khác của duyên phận, chính là thời khắc".


Taek chưa từng lẩn tránh hay do dự một lần nào trước DukSun – điều mà Jung Hwan luôn và luôn làm… Mệt ư, cậu sẵn sàng ngả vào lòng DukSun. Thích ư, câu sẵn sàng cười tít mắt và nói bằng một chất giọng “không-tin-không-được” là “Tớ thích lắm”. Được hỏi ư, thì trả lời, đơn giản và thành thật.

Ngoài những điều đó ra, mình còn thực sự thích hình ảnh của Taek khi thi đấu. Lạnh lùng, tập trung, “thắng không kiêu, bại không nản”. Chỉ môt lần sau khi thi đấu xong Taek cười, và chỉ cười một người con gái duy nhất – DukSun- người mà từ những ngày bé thơ cậu đã luôn hướng mắt đến, đã luôn yêu thương…


Một mặt nào đó, Taek giống như những gì một người con gái bình thường trông chờ cho tình yêu của cuộc đời mình – yêu một cách mạnh mẽ, quyết đoán, và không từ bỏ. Taek yêu chỉ một cô gái, từ ngày còn nhỏ, cho đến những năm 18 tuổi, cho đến những tháng ngày 24 tuổi, rồi cho đến hiện tại, khi mọi thứ đã qua…



Taek lúc nào cũng ở bên, quan tâm Duksun, là niềm vui nho nhỏ của riêng cô bé trong suốt những năm tháng đó.



Vào khoảnh khắc Teak cầm điện thoại khe khẽ nói "Là tớ, Taekie đây", ngước đôi mắt trong veo nhìn trời đêm đổ tuyết tôi đã biết chắc cậu trở thành lời hồi đáp chính xác nhất của năm 1988.