Friday, September 11, 2020

Ngày tháng 9

 Sáng nay mình đi làm sớm, tự nhủ vòng qua Thái Thịnh mua cái bánh mỳ rồi nghĩ xem có nên ăn bún cá nữa ko. Cắt mạch suy nghĩ là chú csgt tuýt còi mời vào vì lỗi ko gương và cách phạt ngớ ngẩn kiểu lấy không tiền của mình ý ạ. Mình chán đến độ chẳng thèm xin nữa. Xong chán quá khỏi ăn bún gì hết. hihihi

Chỉ cần như thế thôi - mình biết ngày hnay ko mấy vui rồi. Nhưng mình vốn dĩ là 1 người lạc quan, đến điểm xuất phát có hơi bị lỗi vẫn cứ phải trọn vẹn 1 ngày thật vui nàoooo

Mình được giao đơn hàng là bình nước màu ngẫu nhiên - và giao đúng ngày ko mấy may mắn như hnay thì chắc chắn ko phải màu hồng rồi. hiu hiu ko sao. mình vẫn có thể căm hoa từ bình thuỷ tinh này mà, vốn dĩ mình đã rất may mắn mới mua được bình thuỷ tinh giá 1000đ đó sao 😍😍

Mình được mời uống PL nè

Mình đc ăn bún trộn nè

Mình có sách mới. 2 cuốn





Thursday, September 10, 2020

Thứ 5 là ngày giữa tuần :D

 Giao diện mới cả ở FB và blog. Mình dù cố gắng dùng cái cũ lâu nhất có thể nhưng hết hạn sử dụng rồi, bị ép dùng cái mới rồi.. cô gái thuỷ chung ơi :D


Bắt đầu 1 mối quan hệ là cái duyên, tiếp tục duy trì 1 mối quan hệ là nợ. Trong duyên có nợ, trong thành có bại, trong bắt đầu có kết thúc - nó là quy luật tất yếu, quy luật tự nhiên. Tất cả những gì phù hợp mới có thể duy trì và phát triển được. Xuân Diệu chẳng đã từng "Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt" đấy thôi :) 

Phàm là những gì tự nhiên, tốt nhất hãy để tự nhiên, đừng cố bẻ theo ý!


Tất cả các bài phỏng vấn mình từng đọc, hầu hết nữ giới đều trả lời khi giận dỗi thì anh ấy/chồng tôi sẽ chủ động làm lành trước. Dừng ở ý này 1 chút nhé, mình ko rõ nội tình thế nào nhưng chắc chắn đây là câu mà bất kỳ cô gái nào cũng muốn trả lời khi được hỏi. Lời xin lỗi, làm lành ko phải thể hiện bạn đã sai - mà nhiều khi nó thể hiện việc bạn xem trọng/coi trọng mối quan hệ đến đâu.  Thêm 1 chút nữa rằng người đàn ông ấy bao dung, rộng lượng, ko chấp nhặt, ko chấp vặt. Kiểu thế đó các bạn ơi hihi ^^

Monday, August 31, 2020

Hồng Mon coeur


Mon coeur trong tiếng Pháp , nghĩa Tiếng Việt là em yêu hay anh yêu!
Đây là giống hồng chùm, nụ  be bé xinh xinh tròn tròn đáng yêu vô cùng và thơm nữa!
Mình cắm bó hồng này vào thứ 7 giữa 2 trận ốm sốt phừng phừng.

"Khung trời nào mà chẳng có bão giông
Chỉ là, kẻ hay than vãn.. người thì không "










Bị ốm part II

Sau khi bị ốm Part I lên sóng, mình có những lạc quan ở những dòng cuối cùng. Thì chỉ hôm sau thôi, mình bắt đầu sốt.
Ngày thứ 1 mình vẫn cố gắng đi làm. nhưng ngày thứ 2 thì sập hẳn. Sốt cao 39.5 độ, người mỏi nhừ đau nhức, mình sập đúng nghĩa.
Lại tiếp tục 1 tuần nằm bẹp, lần này sốt cao quá, cộng thêm thời gian sốt ở tuần trước nữa - tính ra sốt 9 ngày liền, phải đi khám thôi 😪😪
Vào vinmec, bị sốt  cho đi hẳn thang máy riêng, xin mời sang khu vực riêng và khám ở phòng khám bệnh cho người nghi nhiễm Covid =)). 2 thằng nhìn nhau bấm bụng cười nhưng ko sao cả, đây là quy trình mà. Mình ko đi đâu ra khỏi HN, cũng ko tiếp xúc với người từ ĐN về, chỉ sốt ko ho nên cũng loại trừ, sau khi sàng lọc xong thì ung dung đi khám đc rồi :D

Kết quả máu cũng là 1 ẩn số với bác sỹ. Bác bảo nó hơi lạ lạ, nhưng bác vẫn tuyệt vời bác ơi, uống thuốc bác kê nên hnay cháu đã ngồi ở cty gõ được những dòng này rồi. có điều kháng sinh liều cao quá, uống vào người phê pha như trên mây, lâng lâng bay bay như vừa làm tí men ý bác ơi 😅😅😅


Những ngày khoẻ thiếu ngủ chỉ mong được ngủ. Ốm có cả ngày để ngủ cũng chán thật .. Vì cuộc đời công bằng phết, ngủ lắm vào ban ngày thì tối đến sẽ bị khó ngủ hahaa.

Những ngày khoẻ chỉ muốn có thời gian nằm dài trên giường lướt đt cho sướng.. Ốm mới thấy mắt nhức vch, tránh xa cái điện thoại càng xa càng tốt :(

Những ngày khoẻ thấy KH alo càm ràm, claim rồi chát ghét công việc ghê, sau KH cứ nhảy lên đầu tôi ngồi thế này.. Ốm mới nhớ cái cảm giác ngồi làm việc ở em bàn phím hồng, điện thoại dán te tua màu hồng nghe đủ các thể loại giọng của KH, mới biết lao động là vinh quang, kiếm tiền là hạnh phúc!

Những ngày khoẻ bon chen đường xá xa xôi tắc đường chiều đi chiều về tan làm đến mệt. ốm nằm bẹp mới thấy có sức khoẻ để mà đi được xe rồi tạt té chỗ này mua ít đậu ngon, chỗ kia mua ít món này món kia về làm cho cả nhà ăn - đó là hạnh phúc

Những ngày ốm chả có sức mà đứng bếp nấu ăn, cắm hoa cũng ko có hơi mà ngồi ngắm, đầu óc đau như búa bổ chả còn thơ thẩn linh tinh nữa.. Nằm bẹp 1 nơi nhìn trần nhà nghĩ mình có sức khoẻ là điều quan trọng nhất, giả như nằm luôn ở đây và ko biết ngoài kia thế nào.. đó thật là 1 sự kinh khủng khiếp..

Hơi buồn 1 chút nữa, lần này ốm dài ngày thành ra nghỉ nhiều -> ko làm ra tiền, xong đi khám tốn 1 đống tiền, mua thuốc 1 đống tiền khác, mua đồ ăn uống tẩm bổ lại 1 đống khác nữa.. Ôi cảm giác như tiền nó cứ bay vèo qua cửa sổ ý ạ.. Lâu thật lâu rồi 1 đứa ko thik tiền như mình mới cảm thấy được cái quan trọng của tiền, và ngẫm thấy bản thân thật ĂN HẠI.


Ốm có hoàng tử Mỳ Tôm mang hẳn tô salad to bằng lòng bàn tay mix từ hạt gỗ với cả lego mời mẹ ăn. Lấy đũa so so - mẹ ăn đi, đây là món rau mà mẹ thik đó =))

Tối sốt quá nằm bẹp bên phòng, con zai đi qua đòi mẹ nằng nặc, trèo lên giường vuốt má xong nằm nhìn mẹ mắt rơm rớm " mẹ ốm Tôm buồn lắm, Tôm lo lắm" .. Ốm nên được chàng đặc cách cho mẹ hẳn 1/2 suất xôi ăn sáng của chàng mà bình thường có xin gãy lưỡi chàng cũng ko cho =))))).
Ốm nên được làm công chúa để chàng bảo vệ, được làm siêu nhân hồng =))



Thứ 7, chủ nhật đỡ ốm.. thay bộ váy hoa xinh xinh, ông con zai đi ra thấy mẹ mặt hốt hoảng " Ôi mẹ xinh thế, con nhận ko ra con tưởng là công chúa" 😂😂😂
Đi công viên cùng chồng và con nhìn mọi ng đủ lứa tuổi chạy bộ. Mình chỉ đi bộ thôi, vì vẫn mệt.. Mỳ Tôm đi xe thăng bằng trước, bố Huy đi sau còn mẹ mệt quá cứ lững thững cuốc bộ sau cùng - thi thoảng bố quay lại hỏi có mệt ko =)). Ôi sao thấy mình giống cụ bà 60 tuổi chả có tí sức sống nào thế này :( huhu

Chốt lại trên thế gian này, mong thật nhiều sức khoẻ và bình an!
Ốm mới thấy quan trọng nhất là sức khoẻ.


Tuesday, August 25, 2020

Bị ốm

Có những buổi sáng dậy ngái ngủ, mình chỉ ước được ngủ thật lâu lâu nữa, ước gì được ngủ cả ngày cho bõ cơn buồn ngủ.. Và rồi mình được đáp lại điều ước bằng 1 cơn ốm ập đến..

Mọi thứ bình thường cho đến khi mình đi đổ rác, chân tay người mỏi nhừ.. Nghĩ lại sáng đi làm - chiều đi về đều dính mưa, bonus thêm 1 tuần dài người mệt nhoài thiếu ngủ, rồi thời tiết giao mùa đỏng đảnh.. a lê hấp - ốm nằm bẹp lép tử thứ 3 đến chủ nhật nè :D

Có 1 sự thật Ko hiểu vì sao :D và luôn là như thế, rằng là.. Mình ốm mình ko sợ bằng Tôm hoặc chồng ốm. Nên lúc nào có gì mình cũng lẩm nhẩm cầu xin hãy cứ để ốm thay chồng thay con :( nên dù nằm bẹp lép mình vẫn thấy rất vui vì con và chồng vẫn khoẻ hihi. Lạ ghia

Mình sẽ rất lâu mới hồi sức. chắc 1 tuần nữa mất :( nhưng ko sao. Rồi mình sẽ lại khoẻ, mình lại yêu đời cắm hoa hihihi.

Monday, August 17, 2020

Chuyện buồn.

Mình luôn động viên chồng mỗi khi có chuyện buồn/ko vừa ý vì bạn bè rằng: khi mình tốt với bạn A, không có nghĩa là bạn A phải có nghĩa vụ tốt lại với mình. Sẽ có bạn B nào đó tốt lại với mình ở 1 thời điểm khác, trong 1 chuyện khác, ở 1 không gian khác.

Mình cũng từng nghĩa như thế thật, và mình luôn nghĩ như thế vì mình là 1 người lạc quan. Và vì mình luôn có niềm tin người tốt sẽ được gặp những chuyện tốt đẹp.

Nhưng, khi chính bản thân  gặp chuyện ko tốt như thế - dù cố tình hay vô tình thì mình cũng là người bị tổn thương rồi. Mình buồn thật buồn -  là cảm giác của bản thân, ko ai có nghĩa vụ phải cảm thông với nỗi buồn ấy cũng như phải ve vuốt nỗi buồn ấy cả.

KH có thể chửi mình xơi xơi - mình méo thèm buồn, vì mình ko cho phép họ động đến cảm xúc của mình.
Người mua hàng/ người bán hàng/ người ngoài xã hội chửi mình - ok, mình chửi lại luôn. Mình chả bao giờ sợ chửi nhau dù giọng mình hơi yếu
Hàng xóm láng giềng thik nói gì thì nói, mình chả thèm quan tâm. Vì cơ bản cuộc sống của mình ko cho phép những người vớ vẩn le ve vào. Vì ngta có khen hay chê hoặc đặt điều thì mặc kệ người ta =)) Chả liên quan đến cuộc sống của mình.
Tựu chung là Mình đã/đang và tập chia tất cả làm 2 trường phái: Người mình yêu thương và tất cả những người còn lại.  Tương tự như thế: những thứ mình thik và những thứ còn lại.


Nhưng, người mình nghĩ là quan trọng, người mình yêu thương muốn che chở bao bọc vô tình hoặc cố tình làm tổn thương mình. Mình buồn quá.
Ôi cả thế giới ơi, có ai biết tôi đang buồn ko? 
Mà thôi