Mọi ng khuya rồi về, con ngồi ở đây với bố nhé, bố ơi
Hnay là ngày cuối cùng rồi. Mai bố rời xa hẳn chúng con và gia đình. 68 năm cuộc đời có lúc nào bố thây trôi nhanh quá ko bố?
Đứa con gái út lúc nào cũng làm bố lo lắng, suy nghĩ. Đứa con gái út mà bố giấu nhiều thứ, lúc nào cũng sợ con buồn, sợ con đi lấy chồng, ở bên đó con buồn hay vui, lo con sẽ hạnh phúc hay đau buồn..
Thế rồi bố đi thật rồi, những cơn đau ko còn dày vò thân thể nữa. Bố đi thật thanh thản như lời bố hứa với con, bố nhé! Như lời bố hứa đã cày xong thửa ruộng, ko còn gì vướng bận trần gian nữa..
Những năm tháng chưa có điều kiện bù đắp cho bố, và những năm tháng khi con đã có hơn, con đều muốn bù đắp, biếu bố! Bố hiểu cho đứa con gái này, bố nhé!
Nỗi đau này là quá lớn với con! Từ bé đến giờ, con chưa bao giờ chịu mất mát như thế, cảm giác như vừa mất đi thứ gì đó mà con ko thể diễn tả thành lời.. nỗi đau, nỗi nhớ, nỗi bất lực.. bố ơi!
Con sẽ sống thật lạc quan như bố dạy con. Rằng bát nước chỉ sôi liên tục khi có tác động nhiệt, nếu ko - sẽ hết nóng và trở lại nguội nhanh chóng.
Tha thứ cho đứa con gái ko thường xuyên về thăm nhà, bố nhé! Mọi lần con lạc quan rằng mình có đi đâu, làm gì thì bố mẹ vẫn ở đấy chờ mình quay về.. giờ ko còn nữa rồi, đau đớn vô cùng bố à.
Từ giờ nếu con về nhà, sẽ ko còn bố gọi điện từ 5,6h sáng vì mong con nữa. Sẽ ko còn ai mua nem bảo con xách ra biếu nhà ở HN, không còn dáng bố, ko còn giọng nói của bố, không còn gì nữa bố à.. tất cả rời xa hết rồi bố ơi. Cả cuộc đời này, con thật hạnh phúc khi là con gái bố!
Bố biết không? khi ngồi trên xe đưa bố rời xa cõi tạm, con nhìn những dòng xe nối đuôi tiễn biệt bố. Lại nghĩ đến dáng bố ngồi ghế trước, 1 tay cầm trên cửa sổ, 1 tay bố nhẩm đếm ngón tay.. Con nhớ những chuyến đi dài cùng bố.. và rồi chuyến xe ở bên cạnh bố cuối cùng đau đớn làm sao, bố ơi
Ngày con sinh ra, bố đứng đợi để cô y tá bế con ra cho bố đón tay.. Ngày bố ra đi, con đứng đợi để bên hoả thiêu đưa xương cốt bố ra để chúng con đón..
Cái thìa bố thường ăn, cái cốc nước bố yêu thik nhất, bịch hạt điều bố ăn thật cẩn thận để mời khách, túi sâm bố cứ tiết kiệm mãi không dùng, cái camera bố cẩn thận dặn mẹ để chúng con có thể thấy bố lần cuối, cái bàn bố dặn mẹ kê nếu bố nằm xuống.. Từng câu bố bảo với mẹ " anh thương em lắm, em ơi"..
Tất cả mọi thứ, con sẽ ghi nhớ, con sẽ nhớ mãi, bố à!
Bố dặn phải quay lại lễ truy điệu cho bố. Mãi về sau con mới biết, bố cứ an tâm nhé, lá Quốc Kỳ đã che chở bố nhưng thời còn trẻ, bố chiến đấu vì lá quốc kỳ!
Bố sẽ ko còn phải đau đớn nữa. Dù bố đã lạc quan như tinh thần người chiến sĩ. Bố cứ an lòng ra đi, bố nhé!
Chúng con sẽ yêu thương nhau như bố dặn dò, sẽ luôn ở bên cạnh mẹ để bố an lòng, bố ơi!
Con chụp lại nhiều vòng hoa đẹp mà bố vẫn hay dùng từ hoành tráng để gọi
Con chụp lại góc nhìn căn nhà mà bố tâm huyết, yêu thích nhất - ngày bố đi
con chụp lại cây sấu - 3 cây sấu như 3 cô con gái của bố
Con chụp lại lá quốc kỳ che phủ bảo vệ bố
Bố an lòng nhé, bố ơi!
Con cảm ơn bố thật nhiều, vì bố là bố của con!
Con không mong gì hơn, mong bố hãy siêu thoát và bước sang 1 cuộc sống mới - nơi đó ko còn đớn đau, không còn dằn vặt nữa. Bố hãy sống thật vui vẻ, hạnh phúc nhé bố ơi!
Con đợi từ sáng và giờ đã hoàn thành lời hứa chuyển fb của bố về chế độ tưởng nhớ ạ. Vậy là xem như mọi ý nguyện của bố đã hoàn thành.
1 tô phở sáng, 1 bát mỳ vằn thắn - ngồi bàn ăn uống - ôi là 1 thứ xa xỉ trong mùa dịch. Chắc vì thế mà ngay khi biết tin HN mở lại dịch vụ ăn uống, các quán phở đã hết hàng vèo vèo. 22/6 như ngày đại hội ăn phở quốc dân vậy, và có thể cũng là đại hội cắt tóc nữa - gần 1 tháng rồi ko cắt tóc :D
Cuộc đời cứ chạy theo những điều gì đó ko biết, rồi đến khi nhìn lại mới ngẫm thấy những thứ bình dị mới là điều cần thiết nhất. Sức khoẻ, sự bình an, yên ổn. Mình chỉ mong cả gia đình khoẻ mạnh, về nhà vui vẻ nấu bữa cơm, chơi trò này trò kia, tô màu và dạy con học rồi đi ngủ :D
Mình thay join vào hội nhóm để đọc những bài viết về từng tình huống hôn nhân, gia đình - phía dưới là rất nhiều còm men khuyên nhủ - nếu sáng suốt chắt lọc những cách xử lý tình huống khéo, mình tin là mình sẽ học được nhiều điều - đối nhân xử thế luôn là điều mình cần học hỏi! Mình ít khi bị tiêu cực bởi những năng lượng xấu trong bài, vì con mắt mình nhìn theo 1 hướng khác. Đơn giản thôi, nếu đang hạnh phúc thì chẳng ai lại đi hét lên tôi đang hạnh phúc mà ngta đang tận hưởng nó rồi, chỉ có lúc buồn bã mới cần sẻ chia - đó là lý do vì sao các hội nhóm toàn các bài tiêu cực :D Nhưng việc tranh luận đúng sai ko để làm gì cả, vì thế có lần mình chia sẻ ở nhóm các mẹ mình chơi nhưng vì quan điểm khác nhau nên mình rút kinh nghiệm lần sau ko chia sẻ nữa :D - đấy là vì sao con người cần gom những nhóm có sở thik, quan điểm giống nhau lại để có cái tên gọi là group ở facebook :D
Covid ập đến mới thấy mỗi con người là 1 cá thể riêng biệt nhưng để sống thì ko thể 1 mình. Bạn an toàn chưa đủ, cần 1 gia đình an toàn, vẫn chưa đủ - cần 1 tầng an toànn, vẫn chưa đủ - cần cả chung cư an toàn, vẫn chưa đủ - cần cả môi trường bạn tiếp xúc an toàn( công ty, siêu thị, chợ..) - tức là con người với con người luôn có những liên kết mà bạn ko nghĩ đến nó vẫn móc vào nhau :D Ây zà
Đợt này HN đang trải qua những ngày nắng nóng đỉnh điểm, nghĩ đến đã thấy toát mồ hôi - nhưng đặc sản của nó là những chiều hoàng hôn đẹp mê ly rụng rời <3
Chiều tan làm nóng thật nóng, khói xe tắc đường - nhưng sau đó khi về nhà mới cảm nhận hết mọi mệt mỏi đã vứt sau cánh cửa.
Covid ảnh hưởng kinh doanh quá - nhưng đường thì đỡ tắc, đi lại cũng đỡ mệt
Kiểu kiểu thế, cái gì cũng có 2 mặt. Thôi cũng đều sống, cứ nhìn vào mặt tích cực cho yêu đời <3
From HTngotngao ngày quán Kafa mở cửa trở lại 😍😍
Sự yêu thương cao nhất chúng ta có thể dành cho người khác là chấp nhận trọn vẹn người đó trong hiện tại
Ai cũng cố gắng tìm đúng người, nhưng không ai chịu nghĩ cách làm người phù hợp ^___^
Bỗng nhiên mình muốn được nói, mình muốn được diễn thuyết, muốn được nói về những chủ đề mà mình thích 1 cách kinh khủng - thế là mình nghĩ sẽ làm 1 kênh radio trên spotify.. à mình có nhiều suy nghĩ thoáng qua như thế lắm, nhưng độ 1 tuần sẽ dần đần từ từ quên lãng.. thật đáng buồn vì mình ko thực sự cố gắng - cũng như có lần mình bảo phải chăm chỉ viết, để thời gian sau đọc lại quãng thời gian trước
Đợt này công ty mình quay lại với chương trình diễn thuyết :D mỗi tuần 2 bạn. thời gian 5' trình bày, 10' tương tác ^^. Tự dưng mình lại thấy hào hứng ghê - lần này mình sẽ nói về chủ đề "TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT"
“Thật dễ dàng để yêu thương một kẻ giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn” - đây là lời tâm sự giữa con mèo với chim hải âu trong cuốn “Con mèo dạy Hải Âu bay”
Trong chương trình "Ký ức vui vẻ" ở 1 tập nào đó mình ko nhớ, khi các đội chơi ở thâp niên (độ tuổi) khác nhau cùng trình bày quan điểm về 1 sự việc, mình là người xem chương trình có thể nhìn thấy sự khác biệt vô cùng lớn thể hiện rõ ràng luôn. MC Lại Văn Sâm có nói 1 câu đại khái " Mỗi chúng ta, hãy tôn trọng sự khác biệt của mỗi cá nhân" - và mình nhớ vô cùng, câu nói này thực sự ấn tượng với mình!
Khác biệt được hiểu theo 1 cách đơn giản nhất là không giống, không giống nhau giữa người - người, không giống nhau giữa mình - đám đông.
Cụ thể hơn, khác biệt bao gồm những gì? chúng mình có thể nhắc đến các khía cạnh như tính cách, sở thích, sở trường sở đoản, yêu ghét, cách suy nghĩ, cách sống và cách ứng xử của nhau.
ÔI MUỘN RỒI, MÌNH ĐI VỀ ĐÂY. HSAU MÌNH VIẾT TIẾP