Thursday, June 22, 2023

Ngày 22/6 dương của năm 2021 là ngày 13/5 âm Tân Sửu.

 Ngày 22/6 dương của năm 2021 là ngày 13/5 âm Tân Sửu.

Mình nhớ rất rõ hôm ấy vẫn trong đợt dịch covid, HN cho ăn lại tại quán sau rất nhiều tháng này giãn cách. 

Lần đầu tiên mình thấy nhiều cuộc gọi nhỡ mà mình rùng mình, tim đập chân run - và đúng thông tin mình sợ nhất đã đến..

Rất lâu sau đó mình vẫn dằn vặt bản thân vì ko kịp nghe cuộc gọi nhỡ của mẹ, ko ở bên cạnh bố lúc bố ra đi.. Chị Thu bảo đời con người không được lựa chọn ai ở bên cạnh mình lúc sinh ra và lúc mất đi, ai ở cạnh lúc đó là cái duyên, sau rồi mình dần nguôi ngoai với những phiền muộn và trách cứ trong lòng mình

Mình đã đi qua những ngày khó khăn đó bằng sách, bằng giọng đọc của cô Tuệ Vân, bằng bản Autumn rose da diết, bằng cả những lạc quan mà bố vẫn dạy, bằng cuốn "Phật" của Osho - mình dở random trang sách đầu tiên chính là cái mình cần đọc, bằng tất cả tình yêu thương với bố và bằng mọi nghị lực của mình..

Thế nhưng đến tận bây giờ, chỉ nghĩ đến việc ko bao giờ được gặp lại bố nữa, không bao giờ.. dù có kiếp sau cũng ko thể gặp lại - chỉ thế thôi mà mắt mình rớm khóc.


Thi thoảng con vẫn gặp bố trong mơ, lúc thì ở Đăk Lặk với nhà có dốc xuống thật dài, lúc thì luống rau ở Huế, cây hoa bên cạnh nhà, tuyệt nhiên chưa bao giờ gặp lại bố tại Thanh Hoá. 

1 đời người đi qua hỉ nộ ái ố, sau cùng sẽ ra đi.. Dù ở đâu, con cũng mong bố thật nhiều sức khoẻ, luôn đẹp zai và phong độ như bố vẫn đã từng ạ!


" Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận. Bất luận kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào... thì kiếp sau dù có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu...".

Thursday, May 18, 2023

10 ngón tay em dài, ôm cuộc tình thật gầy, mơ toàn chuyện trên mây..

 10 ngón tay em dài, ôm cuộc tình thật gầy, mơ toàn chuyện trên mây..


Mình đang nghe những câu hát này của "Qua cơn mê" - một mai sẽ qua tất cả.


Tháng 5 của tuổi trẻ, của hoa phượng đỏ, bàng lăng tím.

Tháng 5 của sôi nổi, của cái nắng nóng mùa hè và những cơn mưa bất chợt

Mình vô tình xem video tắm mưa của các em học sinh trường Việt Đức, xem những đoạn video ngắn các em lớp 12 chup kỷ yếu, vào cả diễn đàn của thời cấp 3.. 

Thế mà mình đã ra trường được 15 năm rồi đấy :D 15 năm như 1 cái chớp mắt..



Wednesday, March 15, 2023

VÔ THƯỜNG

 Đó là một buổi sáng giữa tháng 3, thời tiết ẩm ương nửa đông nửa hè chuyển quá độ. Khi mình đang lướt facebook thì thấy ảnh Nhắng post - Nấm đã đi rồi.. Vào giây phút đấy, mình cảm giác như tất cả chậm lại, nhoè đi, bủn rủn chân tay, mình ko thể tả thành lời. 

Vậy là mình đã đi qua giai đoạn tham gia đám cưới của người thân, tham gia đám tang người thân của bạn, và bây giờ là có thể tham gia đám tang của bạn mình..

Có hôm mình đeo kính về nhà để quên luôn ở nhà, khi đến công ty ko có kính đeo cay mắt thật. Tức là nếu mình bị cận đến độ ko đeo kính sẽ ko nhìn thấy đường thì buộc mình ko bao giờ được phép quên kính, hoặc mắt ko bị cận thì cũng ko cần đến kính - nhưng vì mình đang dở dở ương ương giữa thấy và ko thấy nên việc quên hoàn toàn có thể xảy ra. Mọi thứ ko rõ ràng, sẽ khiến bản thân mệt mỏi.

Có một dạo trước mỗi chuyến du lịch, mình rất hào hứng mua quần áo, chuẩn bị quần áo, đến nơi sẽ chụp thật nhiều ảnh đẹp. Nhưng rồi 1 chuyến đi mình chuẩn bị ít, mặc những gì thoải mái nhất và tận hưởng chúng - mình lại cảm thấy nhẹ nhàng và tuyệt vời hơn nhiều, nghĩa hãy chính là bản thân mình nhé!

Như việc công ty mình hay chuyển chỗ ngồi, ban đầu mình vốn là 1 người rất nhiều đồ. Về sau mình nhận ra, mỗi lần chuyển chỗ, người nhẹ nhàng thảnh thơi nhất là ng ít đồ, càng nhiều đồ càng mệt.

Dạo này mình cũng thấy sức khoẻ mình ko được ổn lắm, mắt mờ, hay nhớ nhớ quên quên, đôi khi ko biết dùng từ để diễn tả. 

Chuyến tàu điện vẫn đi qua đều, cuộc sống vẫn tiếp tục, và mình vẫn phải cố gắng 

Cho những ngày tháng 3 nửa mùa xuân hạ.

Thursday, December 22, 2022

Chuyện ngày cưới

Chặng đường đi làm của mình từ nhà đến công ty sẽ qua Đê La Thành - là cung đường của nội thất, giuờng tủ.. Ngày nào đi qua mình cũng chỉ vào cái giường lót đệm gọi là giường công chúa. Mình bảo bạn khi nào cưới, phải mua giường công chúa này cho em nhé!

Cung đường đi chơi sẽ qua Nhật Hồng hay Xuân Hồng gì đó trên đường Tôn Đức Thắng, mình ko nhớ rõ tên nữa. là địa điểm tổ chức cưới có cầu thang đi lên lắp đèn led nhấp nhánh sáng mình thích. Mình bảo bạn khi nào cưới phải tổ chức ở đây nhé, em thích lắm.

Đi đường em cứ ôm bụng chồng, sờ ti rồi luyên thuyên mọi thứ trên đời.  Em bảo sau này 2 đứa mình sẽ ko khá giả gì cả, nhưng vẫn cứ yêu thương nhau như thế nhé. 

Rồi em nghe "không giờ rồi" - thể loại nhạc vàng mà chồng ghét nhất trên đời, nhưng hồi đấy ko hiểu vì sao em cứ nghĩ là 2 đứa mình sẽ giống y hệt trong bài hát vì sẽ nghèo lắm. Em còn lo là sau này em ko có tiền mua mỹ phẩm, em sẽ già nhất nhà.. Em lo đủ thứ nhưng vượt lên trên nỗi lo ấy là tình yêu. Cô gái 25 tuổi lúc đó với suy nghĩ duy nhất phải cưới được người mình yêu nhất đời, tình yêu sẽ vượt qua được hết thảy mọi thứ khó khăn

Bọn mình cưới nhau chẳng có gì trong tay cả. Đám cưới thiếu tiền, vay mượn đủ nơi lấp đầy cho đủ. Cưới mà em chẳng mua bất kỳ 1 thứ gì cho bản thân em, đến 1 đôi giày, 1 cái váy e cũng không mua. Cái đệm cưới, ga gối cưới - bên ngoại mua cho. Rồi mẹ đèo đi mua vải để tự ngồi may cái rèm che cái giường cưới, nhà nghèo quá còn ko có phòng cưới nữa. Đôi thiên nga trên giường cưới mẹ cũng gấp cho. Ôi những tháng ngày nghèo khó đi qua cùng nhau, nghĩ lại vui thật ..

À, thế rồi hồi đấy chúng mình ko mua giường công chúa mà chuyển sang mua giường gỗ vì nhà hơi ẩm. Chúng mình ko tổ chức cưới ở Tôn Đức Thắng mà chuyển sang Thành Công Palace ^^


Sau này mình có tiền nhiều hơn, mình mua sắm mình đi chơi đủ nơi, mình mua cho nhau ko thiếu thứ gì. Mình cho con mọi thứ tốt nhất nhưng mỗi khi nhắc lại em vẫn rât trân trọng những khoảng thời gian khó khăn đó. Khoảng thời gian mà cứ đến 20 hàng tháng là hết tiền tiêu rồi..  Tiền đám cưới tận 1 năm sau mới trả hết.


7 năm tức là mình đã đi qua giai đoạn khó nhất của hôn nhân như thống kê của các chuyên gia :)).

Để em hiểu là: nếu có thiếu quà vào ngày lễ tết, nếu chồng quan tâm theo cách chồng thik chứ ko theo cách e mong muốn cũng ko có nghĩa là chồng ko yêu em :) 

Rồi e hiểu 1 lúc nào đó ko hẳn là yêu, mà mình cần thương nhau, cần hiểu nhau để hoà hợp với nhau. Đó là cách mà 1 cuộc hôn nhân bên nhau được lâu dài nhất.

Dù cả 2 đứa mình là 2 hệ tư tưởng hoàn toàn khác nhau, ko hề có 1 cái gì gọi là giống nhau. Nhưng mình vẫn ở được bên nhau, e nghĩ đó là sự cố gắng vì nhau, là tình yêu thương nhau rồi :D. 

Không ai hoàn hảo cả, không có 1 mối quan hệ nào là chỉn chu vẹn tròn sinh ra là dành cho nhau 100%. Nên mình cứ từng bước vun đắp thôi ^^


Hôm nay là 22/12 - kỷ niệm 7 năm ngày cưới. 

Chúc cho chúng mình luôn khoẻ mạnh, bình an, yêu thương nhau, luôn có nhau và trân trọng nhau!

Yêu thương thật nhiều <3 


Friday, November 25, 2022

Ốm ỐM ỐM

 Có phải ông trời đang thử thách sự mạnh mẽ của mình ko nhỉ? con lại hâm hấp sốt

 cứ tầm 37.5-38 độ

3 hôm rồi

 vẫn ăn chơi bình thường, vẫn cười đùa nói chuyện, vẫn ra mồ hôi đầu nhưng ng hâm hấp nóng sốt

 Trời ơi, tsao tsao qua bao nhiêu lần con ốm mà mình vẫn chưa học được sự kiên nhẫn chờ đợi con nhỉ


Thay vì tin tưởng vào con thì mình lại cứ tưởng tượng ra bệnh này bệnh kia rồi mình sợ. mình chán, mình ko muốn ăn, mình ko muốn làm gì cả. 


Thay vì ngồi đợi hết thời gian ốm, con sẽ khoẻ hơn mà. mình lại lo sao đợt này con sốt nhiều thế, mẹ sợ lắm, sợ rất sợ Tôm ơi..


Chiều qua lúc con tan học đi về chào mẹ xong bảo con nói với mẹ tin này nhưng mẹ nghe xong mẹ sẽ buồn đấy :( thì ra chàng cũng biết mỗi lần ốm là mẹ rất buồn


 ko phải là mẹ buồn nữa mà là mẹ khó chịu, mẹ thiếu kiên nhẫn, mẹ koi biết nữa. con cứ khoẻ mạnh đi, ốm đau để mẹ có được ko???

Tuesday, November 8, 2022

con ốm lại ốm trời ơi

 Trời ơi đã 4 ngày rồi, đã sang ngày thứ 4 rồi. tsao con chưa hết sốt? tại sao vẫn 37.8 

trời ơi khi nào con mới hết ốm đây

 trời ơi đất ơi

 vũ trụ ơi, con cần sức khoẻ cho con trai con

 đất ơi nước ơi cả thế giới ơiiiiii

mai là sinh nhật rồi, mà nay con trai con vẫn sáng 37.8 độ.. trời ơi biết đến bao giờ? biết đến khi nào thì mới hạ về bình thường


 trời ơiiiii

 1 tỷ lần cái cảm giác này lúc nào cũng kinh khủng thực sự