Wednesday, April 27, 2016

THÁNG TƯ

Tháng tư về gọi nắng anh nghe không?
Đẹp tinh khôi những đoá hoa kèn trắng
Mây ngừng trôi giữa lòng trưa yên vắng
Gió cũng khẽ khàng sợ thức hè sang...


Em vẫn hay mơ những giấc hoa vàng
Vẫn đem lãng đãng phủ lên màu phố
Dẫu biết con đường không còn chung được nữa
Không phải nỗi buồn nào cũng rực rỡ như nhau..


Thương yêu bây giờ ở mãi tận sâu
Đan vào âu lo, bộn bề, dang dở
Ánh mắt nhìn không xanh như mùa cũ
Sự lựa chọn nào cũng khó phải không anh?


Nhưng sẽ dịu dàng như câu hát ngày xưa
Em sẽ chạy bằng đôi chân mình trên cát
Và mỗi tháng tư nắng ngời lên trong vắt
Mang yêu thương về trong đáy mắt cho em...



THƯ HOA

Thư gửi anh em kể Hà Nội mưa

Kể nàng Bân đem rét xưa về phố

Kể tháng tư mùa loa kèn nở rộ

Hà Nội ngủ vùi trong những giấc mơ hoa...


Những giấc mơ hoa...

Những giấc mơ hoa...



Trang sách thơm thơm cạnh chén trà

Cây mùa đông oà xanh nhoà bóng lá

Cái lạnh tím người đã đi qua...

đi qua...



Có điều gì đang khe khẽ ngân nga

Mắt em sớm nay thiết tha như màu gió

Thư gửi anh kể chuyện hoa, chuyện cỏ

Mùa xuân nho nhỏ rơi trên phố xanh xanh...



Mùa xuân nho nhỏ gửi đến anh...

đến anh...




Wednesday, December 16, 2015

Tháng 12 thương nhớ!

Anh thấy không thành phố vẫn bình yên
Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội
Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội
Và những ngày dài lắm để quên nhau!…

Anh thấy không thành phố vẫn xôn xao
Bàn tay vắng bàn tay xuống phố
Vẫn rực rỡ như những ngày hạnh ngộ
Nỗi chờ mong đang mất mát đâu ngờ!

Anh thấy không mình đã khác ngày xưa
Kí ức chẳng thể dằn vặt mãi
Bình yên quá trong một ngày gặp lại
Thấy lòng quên như chưa nhớ bao giờ…

*Cao Thị Tố Tâm

Wednesday, November 25, 2015

Cho một chiều rỗng




Em biết không ngày cũ đã xa rồi

Từng phiến nắng của mùa xưa rớt lại

Con chuồn chuồn vẫn đậu bờ mê mải

Cánh hoa gầy lặng lẽ cất mình bay



Bỗng chiều nay kỉ niệm về như mây

Hơi thở buồn hoen mờ ô cửa nhỏ

Ước gì có thể nhìn thấy em lần nữa

Nụ cười trong như trăm vạn lần mơ…



Ánh mắt em ngày hẹn hò đầu giờ theo dấu chân mưa

Chỉ còn mất và thiệt, hơn ở lại

Em và ta đi hết mùa khờ dại

Cuối con đường mới biết đã rời tay

Ta hát gì cho năm tháng mình đây?

*Nguyễn Thiên Ngân*

Wednesday, September 30, 2015

ĐỢI


vuông sân qua còn nắng
hôm nay đã ướt mây
xoan hồi kia còn đầy
sớm nay đã hoài phố
đàn buông một điệu cũ
nhưng anh không ở đây
khuôn mặt xương xương gầy
tay em tìm chẳng thấy
những bãi bờ dâu ấy
đã trôi dạt về đâu
em hái một chùm cau
lựng đỏ màu thương nhớ
con đường xa cách trở
lòng người lúc hợp tan
anh có giữ la bàn
để tìm phương em ở
anh có nghe nhịp thở
rất khẽ ở trong đêm
có bờ môi rất mềm
đang hát lời trông ngóng
tuổi xuân trôi rất chóng
mùa hạ về khô rang
thu rồi sẽ lỡ làng
đông vội vàng se sắt
đừng đong tình nước mắt
đừng thả bến cô liêu
đừng lấy nắng đổi chiều
đừng thoảng qua, anh nhé
hãy nói một lời khẽ
như thủa cũ, tự tâm
mình góp chén chung mâm
cho cập bờ hạnh phúc.
Nhược Lạc

Tuesday, September 8, 2015

Unsent letters - Lá thư thứ ba: Mãi mãi

Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quí giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ...

~ Cho một tình yêu sẽ luôn là mãi mãi.
Gửi con gái của mẹ,
Mấy ngày hôm nay mẹ thấy con bần thần, ăn không ngon, và thi thoảng nhìn con rất buồn. Mẹ hỏi con không nói, con bảo là con học mệt quá, nên con có phần bất thần thế thôi, con bảo mẹ đừng lo gì cả vì con là con gái của mẹ cơ mà.
Con gái à, vì con là con của mẹ, nên mẹ hiểu hơn ai hết khi nào con mệt mỏi vì công việc học hành, khi nào con có chuyện buồn không muốn cho bố mẹ biết. Mẹ vẫn chưa quen với việc rằng con gái mẹ đã lớn rồi, có những việc cha mẹ chẳng thể can thiệp, có những chuyện con muốn giữ cho riêng mình. Với mẹ con vẫn là con gái bé nhỏ, cho dù giờ con đã cao hơn mẹ rất nhiều.
Con giấu bố mẹ những rung động của thời học sinh, vì con sợ bố mẹ sẽ mắng con không lo học hành, con giấu bố mẹ những chuyện thất thường mưa nắng của cái tuổi ẩm ương bồng bột. Ngốc ạ, dù cho có nghiêm khắc thế nào, mẹ cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ, cái tuổi ô mai với những tình cảm trong sáng, ngọt ngào như cái nắng ngọt mùa xuân. Có một thời như thế…
Thời của các con là thời của chat, của emails, của tin nhắn, của facebook, còn thời của mẹ chỉ có những lá thư ngăn bàn, những cánh hoa ép trong trang vở, những chiều phượng đỏ rực nắng, hay những ngày man mác sắc bằng lăng. Thời của các con bây giờ tình cảm được thể hiện tự nhiên và dễ dàng hơn rất nhiều, chứ chẳng ngượng ngùng dè dặt như thời của mẹ. Có bao nhiêu sự cách biệt của tháng năm, nhưng mẹ tin có những điều vẫn luôn tồn tại, như là niềm hạnh phúc được là một người đặc biệt, được thấy thế giới bé nhỏ và ấm áp trong một cái nắm tay thật chặt, được cảm nhận những phút giây lắng đọng và thời gian như ngừng lại, như Victor Hugo từng nói, không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu.
Rồi con cũng sẽ như mẹ, sẽ trải qua những nỗi buồn khôn xiết của những tình cảm đầu đời, sẽ có nước mắt, có giận hờn, có cãi vã, và có cả sự chia li. Sẽ có lúc con tưởng chừng như thế giới đang đổ sụp trước mắt, và hình như chẳng có điều gì là còn ý nghĩa, chẳng ai là có thể tin tưởng. Nhưng con gái ạ, khi ở tuổi của mẹ, con sẽ thấy những điều ấy nhỏ nhoi lắm so với một đời người, con sẽ thấy điều ý nghĩa nhất cuộc đời, khi ôm trong vòng tay là đứa con bé nhỏ, sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc vỡ òa. Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quý giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ.
Khi con gái mẹ biết yêu, mẹ cũng lo như biết bao người mẹ khác trên đời. Mẹ lo con sẽ ngã mà mẹ không thể ở bên cạnh đỡ con dậy như khi con mới tập đi. Mẹ lo con gái mẹ quá mạnh mẽ, quá cứng cỏi để vấp ngã, và khi con ngã sẽ rất đau. Con vẫn thường thắc mắc sao mẹ có thể chiều bố thế, sao mẹ có thể chịu được những tính cách mà con sẽ khó chấp nhận ở người con yêu, sao trong mọi cuộc tranh luận mẹ luôn là người nhún nhường, dù lắm khi mẹ là người đúng. Con ạ, có những bài học mà phải khi ở tuổi của mẹ rồi con mới thấy thấm thía, rằng trong tình yêu, kẻ chiến thắng luôn là kẻ thất bại, và người chiến thắng thật sự là người biết thua trên thế thắng. Con có thể hiếu thắng, nhưng đừng vì muốn thắng, muốn tỏ ra là mình đúng, mà tự làm tổn thương mình, con nhé.
Ở tuổi mười chín, hai mươi, con gái mẹ có thật nhiều ước mơ và hi vọng cao đẹp của tuổi trẻ. Con ao ước những thứ như công bằng, bình đẳng, con còn mạnh bạo tuyên bố sẽ đấu tranh giành quyền bình đẳng cho phụ nữ. Là một người phụ nữ, một người mẹ, mẹ ủng hộ con gái hết mực, nhưng dù làm gì con cũng hãy nhớ, bình đẳng, hay công bằng, hay gì khác cũng là vì hạnh phúc mà thôi. Hãy nhớ, con nhé, hạnh phúc là yêu và được yêu hết lòng, chỉ như thế thôi, là đủ.
Biết nhún nhường là bí quyết của hạnh phúc, biết mạnh mẽ là bí quyết của thành công. Dù biết rằng yếu đuối đôi khi là bản chất của con gái, nhưng mẹ mong con sẽ luôn mạnh mẽ. Dù có chuyện gì xảy ra, hãy luôn trân trọng và yêu quí chính mình, hãy đừng làm tổn thương trái tim của con bằng những điều không đáng. Con từng cười mẹ cổ lỗ sĩ khi tin vào định mệnh, mẹ chưa từng nói cho con, mẹ tin vào định mệnh trong bàn tay mình. Hãy quyết định cuộc đời mình con nhé, dù cho có những quyết định rất khó khăn, có những lúc con mệt mỏi vì gặp phải sai lầm, đừng hối tiếc và vững vàng bước tiếp, bởi con biết không, ở ngay phía sau con, luôn là bạn bè và gia đình, bố mẹ, những người sẽ luôn yêu quí và tin tưởng con.
Trên đời có những thứ tình yêu đầy kịch tính như những bộ phim con vẫn thường xem, có những tình yêu đầy lãng mạn và ước mơ như phim Hàn Quốc, có những câu nói làm mủi lòng người như trong tiểu thuyết, có những điều kì diệu và tuyệt vời như thế thật. Nhưng cũng có những tình yêu bình thường lắm, đơn giản lắm, không có những tình huống hấp dẫn, không có những thứ như trong tiểu thuyết. Con sẽ nhận ra, khi thấy lòng ấm lại khi nhìn hai cụ già tóc bạc trắng nắm tay nhau qua đường, con sẽ nhận ra, khi được nghe một câu hỏi thăm ấm áp khi con ốm, con sẽ nhận ra, khi con lớn.

Mẹ vẫn chẳng thể nào quen được với việc rằng con đã lớn, dù rằng bây giờ mỗi lần mẹ mặc quần áo gì hay trang điểm sẽ có một cô gái xinh đẹp và hiểu biết giúp mẹ chọn đồ, ngắm giúp mẹ xem cái này hay cái kia có đẹp không. Mẹ vẫn mỉm cười khi con cứ toáng lên hỏi mẹ con có béo không, chỗ này chỗ kia con có làm sao không. Mẹ vẫn đùa con, và trêu con rằng có béo đấy, chỗ này chỗ kia xấu đấy. Nhưng con gái biết không, trong mắt của mọi bà mẹ trên đời, con gái mình luôn là đẹp nhất. Dù trên mặt con chẳng may có mụn vì thức khuya học bài, dù đầu tóc còn bù xù vì dậy muộn, dù gì đi chăng nữa, trong mắt mẹ, con luôn là đẹp nhất. Hãy tìm được người yêu con và luôn thấy con như vậy, con nhé!
Trách nhiệm lớn nhất của con với bố mẹ, không phải là phụng dưỡng cha mẹ khi tuổi già (đó là một trách nhiệm lớn nhưng không phải lớn nhất), càng không phải kiếm được nhiều tiền mang về cho bố mẹ. Trách nhiệm lớn nhất của con là hãy sống một cuộc đời hạnh phúc và là một người tử tế. Hãy yêu quí chính con như bố mẹ yêu quí con, hãy yêu và sống thật hết mình và rộng lượng với những người xung quanh, hãy tìm thấy niềm vui trong những gì bé nhỏ. Mẹ đang kể cho con một bí mật rất rõ ràng, hạnh phúc của con là món quà lớn nhất trong cuộc đời người làm cha mẹ.
Ngày mai mẹ muốn con lại mỉm cười, sẽ ăn cơm hào hứng như hàng ngày con vẫn thế, sẽ vui tươi và yêu đời như khi con còn nhỏ, con sẽ vượt qua được nỗi buồn này, sẽ đáng yêu và tỏa sáng như con vẫn thế, vì con là con gái của mẹ cơ mà, phải không con…
***
Mẹ vẫn thường nói thật nhiều điều nghe vô lí, mẹ vẫn hay mắng, hay đòi hỏi rất nhiều. Mẹ vẫn hay kêu con nhõng nhẽo, con không chịu lớn. Mẹ vẫn hay làm những điều thật chẳng hợp thời, vẫn kể những câu chuyện từ xưa xưa lắm. Nhưng cuộc sống sẽ thiếu thốn và nhạt nhẽo lắm, nếu không có những gì mẹ nói hàng ngày.
...
Có những lá thư được cất ở trong lòng, có những niềm riêng mãi nằm trên trang giấy, và có những tình cảm dù không bộc lộ ra, vẫn luôn hiện hữu. Khi bắt đầu một điều gì, người ta đều mong nó trọn vẹn, tròn trịa và viên mãn. Nhưng nét đẹp của cuộc sống lại nằm ở những gì không hoàn hảo. Có làm sao đâu nếu truyện cổ tích chưa thành hiện thực, bởi vì kết thúc có hậu, là khi còn hi vọng