Monday, May 23, 2016

Phượng Hồng

Ta lại về tìm em mùa hoa phượng, những chiếc giỏ xe chở kỷ niệm giữa nắng hè. Nắng tháng năm chưa thành bỏng rát, chỉ có ánh nhìn em thiêu đốt giấc mơ ta.


Ta lại về với cổng trường xưa, gốc phượng già mồ  côi im lặng nhớ. Nỗi nhớ về em, về ta, về những cơn mưa rào mùa hạ, về tuổi 18 đi qua như một chớp mi dài.
Em còn nhớ  câu hát ngày xưa, bài hát mà cô cậu học trò nào cũng thuộc: "Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng; Em chở mùa hè của tôi đi đâu?"... phượng hồng ấy bây giờ nằm yên trong ngăn cặp, giữa bài thơ ta viết vội, giữa bộn bề ký ức, giữa những vì sao giấy màu dang dở ước mơ ta...
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.
Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp
Tà áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở,

Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.
Bài hát ấy bây giờ ta vẫn cứ hát thôi, dù tuổi học trò đã đi qua từ lâu lắm. Ta cũng đã qua thời bão nổi, bây giờ lòng bình yên...
Em đi đâu ru kỷ niệm ngủ quên? Ta về trú trong lòng nỗi nhớ. Ngăn bàn xưa nhớ cóc, xoài, me, mận, ổi... Viên phấn xưa nhớ ngón tay gầy. Ta nhớ hương tóc em thơm đến nồng nàn, chưa một lần dám đưa tay níu...
Mình có gì chung đâu, ngoài một ô cửa sổ? Em vẫn mộng mơ đếm giọt mưa mùa hạ, chiếc lá mùa thu. Ta chỉ thầm thương một bờ vai mùa đông lạnh tái tê, len lén bỏ lại trong ngăn bàn chiếc kẹo gừng cay nồng, ấm áp.
Chẳng thể giữ được tháng năm, bầy ve sầu ồn ào lên tiếng hát. Nó hát cho một mùa chia ly, cho nỗi niềm sĩ tử. Ta trốn vào trang sách, quên mùa hạ, quên em...
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại,
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.
Ngày ngắn đi cho nỗi nhớ đầy thêm, ta khắc tên người lên gốc phượng già ngoài ô cửa. Lớp vỏ xù xì giờ vẫn chưa liền sẹo. Thời gian cũng khắc vào lòng ta muôn vết xước, chẳng bao giờ có thể mất đi...
Bài thơ ngày nào giờ đã vẹn nguyên đâu. Ta vẫn là chàng khờ ôm guitar hát trong ngày chia tay lớp. "Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu...". Em có hiểu không, sao nỡ vội quay đi?
Không một dòng lưu bút cho nhau. Ta lặng lẽ nhìn em trong vòng tay bè bạn. Bài thơ dở dang theo ta về trong ngăn cặp. Còn một khoảng trống trong lòng, ta gửi cho mùa hạ, tháng năm...
Ghé lại trường xưa ta khẽ gọi tên em. Cô bé học trò có đôi mắt trong veo nhìn ta ngác ngơ, ngơ ngác... Vẫn mái tóc dài, vẫn tà áo trắng. Chỉ có thời gian là khác. Chỉ có thời gian là đi mãi không về.
Những vòng xe lăn lăn chở mùa hè, chở phượng hồng đi qua ta như một lời từ biệt...
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nắng ngập đường một vạt tóc nào xa.

Wednesday, April 27, 2016

THÁNG TƯ

Tháng tư về gọi nắng anh nghe không?
Đẹp tinh khôi những đoá hoa kèn trắng
Mây ngừng trôi giữa lòng trưa yên vắng
Gió cũng khẽ khàng sợ thức hè sang...


Em vẫn hay mơ những giấc hoa vàng
Vẫn đem lãng đãng phủ lên màu phố
Dẫu biết con đường không còn chung được nữa
Không phải nỗi buồn nào cũng rực rỡ như nhau..


Thương yêu bây giờ ở mãi tận sâu
Đan vào âu lo, bộn bề, dang dở
Ánh mắt nhìn không xanh như mùa cũ
Sự lựa chọn nào cũng khó phải không anh?


Nhưng sẽ dịu dàng như câu hát ngày xưa
Em sẽ chạy bằng đôi chân mình trên cát
Và mỗi tháng tư nắng ngời lên trong vắt
Mang yêu thương về trong đáy mắt cho em...



THƯ HOA

Thư gửi anh em kể Hà Nội mưa

Kể nàng Bân đem rét xưa về phố

Kể tháng tư mùa loa kèn nở rộ

Hà Nội ngủ vùi trong những giấc mơ hoa...


Những giấc mơ hoa...

Những giấc mơ hoa...



Trang sách thơm thơm cạnh chén trà

Cây mùa đông oà xanh nhoà bóng lá

Cái lạnh tím người đã đi qua...

đi qua...



Có điều gì đang khe khẽ ngân nga

Mắt em sớm nay thiết tha như màu gió

Thư gửi anh kể chuyện hoa, chuyện cỏ

Mùa xuân nho nhỏ rơi trên phố xanh xanh...



Mùa xuân nho nhỏ gửi đến anh...

đến anh...




Wednesday, December 16, 2015

Tháng 12 thương nhớ!

Anh thấy không thành phố vẫn bình yên
Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội
Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội
Và những ngày dài lắm để quên nhau!…

Anh thấy không thành phố vẫn xôn xao
Bàn tay vắng bàn tay xuống phố
Vẫn rực rỡ như những ngày hạnh ngộ
Nỗi chờ mong đang mất mát đâu ngờ!

Anh thấy không mình đã khác ngày xưa
Kí ức chẳng thể dằn vặt mãi
Bình yên quá trong một ngày gặp lại
Thấy lòng quên như chưa nhớ bao giờ…

*Cao Thị Tố Tâm

Wednesday, November 25, 2015

Cho một chiều rỗng




Em biết không ngày cũ đã xa rồi

Từng phiến nắng của mùa xưa rớt lại

Con chuồn chuồn vẫn đậu bờ mê mải

Cánh hoa gầy lặng lẽ cất mình bay



Bỗng chiều nay kỉ niệm về như mây

Hơi thở buồn hoen mờ ô cửa nhỏ

Ước gì có thể nhìn thấy em lần nữa

Nụ cười trong như trăm vạn lần mơ…



Ánh mắt em ngày hẹn hò đầu giờ theo dấu chân mưa

Chỉ còn mất và thiệt, hơn ở lại

Em và ta đi hết mùa khờ dại

Cuối con đường mới biết đã rời tay

Ta hát gì cho năm tháng mình đây?

*Nguyễn Thiên Ngân*

Wednesday, September 30, 2015

ĐỢI


vuông sân qua còn nắng
hôm nay đã ướt mây
xoan hồi kia còn đầy
sớm nay đã hoài phố
đàn buông một điệu cũ
nhưng anh không ở đây
khuôn mặt xương xương gầy
tay em tìm chẳng thấy
những bãi bờ dâu ấy
đã trôi dạt về đâu
em hái một chùm cau
lựng đỏ màu thương nhớ
con đường xa cách trở
lòng người lúc hợp tan
anh có giữ la bàn
để tìm phương em ở
anh có nghe nhịp thở
rất khẽ ở trong đêm
có bờ môi rất mềm
đang hát lời trông ngóng
tuổi xuân trôi rất chóng
mùa hạ về khô rang
thu rồi sẽ lỡ làng
đông vội vàng se sắt
đừng đong tình nước mắt
đừng thả bến cô liêu
đừng lấy nắng đổi chiều
đừng thoảng qua, anh nhé
hãy nói một lời khẽ
như thủa cũ, tự tâm
mình góp chén chung mâm
cho cập bờ hạnh phúc.
Nhược Lạc