Tuesday, July 14, 2020

Cái cảm giác này anh hiểu nổi được không?





Những bức tranh em vẽ đã trôi màu
Ô cửa nhỏ cuối đường nay đã khép
Bông hoa trắng chỉ là hồi ức đẹp
Chúng ta vì sao vẫn dai dẳng nỗi buồn?
Em lặng người đếm tia mắt hoàng hôn
Rồi bỗng chốc lại nghĩ về tuổi trẻ
Chúng ta còn bao lần được say mê như thế
Như chẳng có gì để nuối tiếc từ đây?
Những ngọt ngào đã qua tựa như mây
Trăm vết rạn nhen lòng như chực vỡ
Những nguyện cầu nghĩa lý gì được nữa
Chỉ thấy hồn bong như vôi vữa lâu ngày
Chẳng thể nói gì nếu bỗng gặp chiều nay
Khi trăm con sóng đã ngầm trong lòng bể
Chỉ chờ một lần trào dâng mà đau thế
Cái cảm giác này anh hiểu nổi được không?
(P2T)

Em không biết nữa, từ lâu đã buồn...



Một ngày em gọi cho anh
Lời buồn như thể từng manh nắng gầy
Ước gì anh vẫn ngồi đây
Cho vai em tựa, cho tay em cầm
Những nỗi đau rất âm thầm
Em không thể khóc vì nhầm nỗi đau
Có thể rồi những mai sau
Em không biết nữa, từ lâu đã buồn...

P2T

Em muốn nói những lời cho anh biết, đôi khi...




Em cũng muốn sống giản đơn lắm chứ
Như thể cành hoa bé nhỏ dưới mặt trời
Như chim tránh rét hối hả mùa đông tới
Như lúc yếu lòng có thể khóc, vậy thôi...
Em cũng muốn sống bình yên lắm chứ
Nét buồn không ngụy tạo bởi nét cười
Vui thì nói, không vui thì cũng nói
Thay vì giấu lòng bằng những nhịp chơi vơi....
Em cũng muốn được chở che lắm chứ
Được anh lắng lo, an ủi mỗi khi cần
Được trút bỏ ưu phiền mà chia sẻ
Để làm người đàn bà bé nhỏ đứng trước anh...
Em cũng muốn mình tỏ vẻ rất mong manh
Thay vì mạnh mẽ không cần ai giúp cả
Nhưng đã kiên cường nhiều, nên yếu mềm thành lạ
Trước mặt anh mà cứ phải giấu mình đi
Em muốn nói những lời cho anh biết, đôi khi...

(P2T)

Thơ của September Rain




Anh nhắn đôi dòng: 
"Em có hạnh phúc không?..."
Em nhìn màn hình, nước mắt rưng rưng
Quên mất mình từng định nghĩa thế nào là "hạnh phúc"
Thấy nhói nơi lồng ngực...
"Hạnh phúc đôi khi chỉ là ước ao mà!"
Hạnh phúc giản đơn của một người đàn bà
Là đứa con thơ, là tiếng cười trẻ nhỏ
Là sáng thức dậy nghe nắng ngoài cửa gõ
Nhìn sang...con vẫn ngủ say!
Hạnh phúc của một người đàn bà đôi lúc nhẹ như mây
Là khi người đàn ông mình thương đưa tay cho mình nắm
Che cho mình dẫu khi đời hạn nắng
Hay khi bão mưa vây bủa quanh mình...
Hạnh phúc của một người đàn bà trong một cuộc tình
Đôi khi tính bằng giây, bằng phút
Giữa những vội vàng, thiệt hơn, mất được
Cả những hơn thua, xuôi ngược, lỗi lầm
Anh nhắn đôi dòng:
"Em có hạnh phúc không?"
Đời người đàn bà có mấy cuộc để chờ trông
Em lặng lẽ bảo rằng mình hạnh phúc...
Em hạnh phúc với đứa trẻ đang ngủ say trong vòm ngực
Môi nhoẻn cười ngoan, bình thản trước cuộc đời...
(P2T)

Thursday, July 9, 2020

VIẾT



Hôm nọ hỏi và tâm sự với chị. rằng "ngày xưa chị có 1 blog viết nhiều bài hay lắm, giờ tên miền ko gia hạn em ko vào đọc được nữa".. Thế rồi có link của blogspot, mình ngồi đắm chìm cả 1 tiếng đồng hồ trước giờ về. Blog về cả 1 thời tuổi trẻ cho đến khi chị lấy chồng sinh con. Blog viết về cuộc sống, về gia đình, về chồng về con, về ước mơ sở thik, về những lần bực dọc.. Phải rồi, nếu chị ko từng viết làm sao chị có thể nhớ lại cảm xúc tại thời điểm đó được.. Mình vui vì tìm lại để đọc được, buồn vì cuộc sống làm con người ta thay đổi quá.. Cơm áo gạo tiền có bao giờ đùa với khách thơ?


1 vụ án ở Thái Nguyên, sau khi xong xuôi công việc-  người nhà mở két sắt có những trang nhật ký của nạn nhân viết về những ngày cuối đời. Phải rồi, nếu ko viết thì làm gì có ai hiểu được, ai biết được tường tận?

Chợt nghĩ lại mình, 1 thời tuổi trẻ cũng từng viết. Rồi về sự hoài nghi mơ hồ người khác đọc được. Sợ bị lộ tâm tư suy nghĩ nên lại ko viết nữa. Mình đa nghi quá rồi, nhật ký thực ra là 1 điều gì đó rất hay và nên có, nên phát triển với mỗi người.. ko chỉ là ghi lại cảm xúc, sự việc mà đó còn là cách rèn luyện văn phong viết - 1 thứ mà vốn dĩ mình rất yếu.

2 hôm nay mình nghe " mùa hè đã qua" - bài hát nhạc Nga do NS Đỗ Trung Quân viết lời. Bài hát của thế hệ 8x thế mà 1 đứa 9x như mình mê tít từ cái hồi biết đến. Hồi đấy sinh viên năm nhất, Diệp hát - mình thik quá thế là tìm hiểu. Lâu lâu nghe lại vẫn thấy hay thật hay.
Mình có 1 thói quen tìm hiểu hoàn cảnh sáng tác bài hát :D Vì mình luôn nghĩ rằng hoàn cảnh sống, gia đình sẽ tác động đến tính cách, suy nghĩ của mỗi người - từ đó dẫn đến hành động. Tuơng tự thế,  thời điểm sáng tác phải có gì đó n thì mới cảm xúc để viết ra bài hát được chứ Hồi sinh viên còn nghe theoyeucau có 1 số về bài hát này rất hay: https://www.theoyeucau.com/episode/mua-he-da-qua/

1 thói quen nữa: đã thik bài gì là nghe liền tù tì cả tuần. Đến độ sau này mỗi khi nghe lại bài hát đó mình sẽ nghĩ ngay đến được tại thời điểm nghe gặp chuyện vui hay buồn, cảm xúc gì, trời nắng hay mưa.

Sáng nay mình grab đi làm. chiều sẽ về sớm để tham dự lễ tổng kết trường con trai.
Đi làm sớm, đi bộ ăn bát bún bung, mua 1 cốc cafe rồi lại lững thững đi về công ty. Buổi sáng trời còn mát, đi bộ cũng thấy thật thoải mái. Dù sao mình cũng ghét cái cảm giác phải tự lái xe huhu, nên đi grab cũng thật thik mà
Thôi viết thế. Giờ mình đi làm tiếp. Nay vẫn chạy ưu đãi. lại cơm áo gạo tiền nào hihi :D
Mình muốn gửi 1 lời cảm ơn sâu sắc đến chồng mình - vì ko bắt mình kiém tiền :( để mình vẫn có thể hồn nhiên mơ mộng như hồi 18 tuổi =)))))))


Bản Dịch lời Bài Thơ: Điều Đó Không Bao Giờ Trở Lại. Thơ: Plyatskovskiy




Mây lãng đãng ngó vào cửa lớp,
Giờ học sao như dài mãi vô cùng.
Lạo xạo tiếng ngòi bút đưa trên vở
Chữ nối nhau ngay ngắn xếp theo dòng.

Mối tình đầu. Những năm tháng chuông ngân.
Băng trong suốt phủ xanh vũng nước.
Không trở lại, không sao quay lại được,
Không khi nào lặp lại nữa đâu!

Lạ lẫm mắt ai ánh nhìn kín đáo
Ẩn ý lời ai khó hiểu làm sao.
Sau lời ấy lần đầu tiên bỗng thấy
Thế giới kia muốn xoay chuyển lật nhào.

Mối tình đầu. Tuyết đọng đường dây
Trên trời cao – ngôi sao băng vụt sáng…
Không trở lại, ôi những ngày những tháng,
Không bao giờ lặp lại nữa đâu!

Mưa hát thành dòng, nước chảy nối nhau,
Gió xanh non xạc xào thủ thỉ…
Tranh cãi vu vơ, hờn ghen không nguyên cớ.
Tất cả như vừa mới hôm qua.

Mối tình đầu. Những năm tháng ngân xa.
Băng trong suốt lấp lánh xanh vũng nước…
Không lặp lại những tháng ngày khi trước,
Không lặp lại nữa đâu, không trở lại bao giờ!


( Theo Nước Nga Trong Tôi)

Tuesday, July 7, 2020

Viết cho bố

Bố có 3 bình rượu mơ. 3 cô con gái. Mỗi người một vẻ, mỗi đứa 1 tính khác nhau

Ngày con bé, bố yêu chị Trang nhất. Lúc nào con cũng nghĩ thế vì lần nào cãi nhau con cũng ấm ức bố xử cho chị thắng, con toàn là đứa có tội :(
Lớn hơn 1 chút, ai cũng bảo con giống bên nội (bố và bà nội). Con ấm ức ghê, chính vì giống nên mới xấu như thế. Vì vốn dĩ lúc nào con cũng tự ti con là đứa xấu nhất, lùn nhất trong 3 chị em :(

Bố làm PGĐ nông trường VĐ5, ở khu có 3 trường - mỗi lần có dịp lễ (khai giảng, tổng kết) con muốn bố đến trường con học lắm. Vốn dĩ bố được mời mà, nhưng bố chẳng lần nào đến trường con để con được dịp vênh mặt với các bạn cả :( ..
Bố làm PGĐ nông trường nên bọn con hơi bị oai, hồi đấy bọn trẻ con làm gì mà được đi ô tô như chị em con. Mỗi lần đi phố lại được đi ô tô hơi bị xịn. Rồi đi du lịch, đi khắp nơi, nhiều thật nhiều mà mãi sau này lớn lên con mới biết đó là tình yêu của 1 người bố.


Ký ức của con là những lần bố mổ ở bệnh viện tỉnh Đăk Lăk. Những chuyến đi công tác xa nhà, mẹ tiễn bố đi từ tờ mờ sáng.

Lớp 6 bọn con đã ở xa bố, cho đến tận cấp 3, đại học, ra trường rồi lập gia đình.. Thời gian gia đình mình ở cạnh nhau ko nhiều, thời gian được ở cạnh bố lại càng ít..
Con học cấp 2 ở Đăk Lăk - bố ở Huế
Con học cấp 3 ở Thanh Hoá - bố ở Huế
con học đại học ở HN - bố ở Điện Biên
Con ra trường, đi làm, lập gia đình ở HN - bố ở Thanh Hoá.

Tuổi trẻ như 1 con mưa rào,  con vô tình cứ cuốn theo những cơn mưa ấy. Ra trường công việc, kiếm tiền rồi gia đình, chồng con.. Bộn bề mọi thứ, bố à. Thời gian dành lại cho bố và mẹ thực sự đếm trên đầu ngón tay..

Sau này con mới biết rằng con luôn là đứa con mà bố phải nghĩ và lo nhiều nhất. Vì con xấu nhất nên bố sợ con bị ế, vì con ngờ nghệch ko khôn ngoan và xuất sắc được như 2 chị nên bố cũng phải lo hơn..

Hôm nay à ko, thực ra mỗi lần nghe bài này con đều rơm rớm nước mắt muốn khóc. Ngay lúc này đây, lúc con gõ những dòng chữ này, con nhớ bố quá! Nhớ rồi cũng để đấy, yêu thương bố chỉ biết dặn lòng hãy sống thật tốt, sống xứng đáng với những hi sinh của bố mẹ.