Tuesday, October 13, 2020

Happy birthday




Dù đã lớn tuổi toan về già nhưng có 1 điều chưa thấy thay đổi - đó là mình vẫn thik lắm mỗi dịp sinh nhật đến. Vì thế tất nhiên rồi, những ngày sinh nhật của người mình yêu thương - sẽ rất háo hức vô cùng ạ 😍😍😍😍









Thursday, October 8, 2020

Hà Nội gió đầu mùa và những vết sẹo

 Ngày thứ 3 của đợt rét thứ mấy đó trong năm. Mọi nguời đã áo gió, áo phao đủ cả nhưng mình vẫn áo cộc tay phong phanh chưa lạnh lắm. Sáng đi chỉ cần 1 áo cộc tay + 1 áo chống nắng là okie nè

Hôm qua đứng rửa mặt, tự dưng mình lại nghĩ đến những vết sẹo trong cuộc đời.. Mình có nhiều sẹo lắm, mỗi vết sẹo gắn liền với 1 kỷ niệm.. 

Sẹo ở ngay cánh mũi to đùng nhưng mọi người ít nhìn thấy - hồi bé bố đi uống rượu bị say, ngồi đè lên màn, khung ảnh rơi xuống trúng mặt mình, mẹ bảo trong đêm tối nhưng thấy có có nước đầy mặt - bật đèn lên mới biết là máu. Chắc lúc đó mẹ mình đã hoảng sợ lắm nhỉ :( vì giờ nếu Mỳ Tôm có bị chảy máu thì mình sẽ hoảng lắm huhu. Sau đó xuống trạm xá, băng bó vết thương. rồi sau cũng hết. hihi

Vết sẹo ở bắp chân phải - tội chui rào thép gai sang nhà bà ngoại chơi. Cũng chả máu và rất đau ạ :(

Sẹo ở bắp chân phải - bị xe đâm cho 1 cú khi đi sang đường năm lớp 9. Đến giờ vẫn sợ sang đường là vì thế :(

Seo ở mu bàn tay phải - đi trong ngõ nhỏ gần trường HVNH đón bạn đến trường mình chơi. Ôi tuổi 18 ngây ngô, có được 1 cánh phượng mà ngỡ ôm trọn mùa hè, có 1 cơn gió mà tưởng có cả mùa đông =)))). Ngô nghê đến đáng thương nhưng ko sao. Tuổi trẻ mà, phải như thế hihihi

Sẹo ở ngón trỏ bàn tay trái. Hồi bé dùng dao tách vỏ mía, 1 cú chảy máu để đời =)))

Đầu gối ty tỷ vết sẹo vì ngày bé nghịch như con zai. 

Tất cả các vết sẹo có trên cơ thể mình mà mắt nhìn thấy được, đều mờ dần theo năm tháng theo quy chế tự đào thải da chết của con người :D.. Còn những vết sẹo mắt thường ko nhìn thấy được..  mới đáng là thứ để kể, nhưng mình ko thik kể đấy.. ờ ờ =)))))))





Monday, September 28, 2020

Khuya nay anh đi rồi

 Nếu có một bài hát nào đó khiến mình nhớ mẹ nhiều nhất, thì chắc chắn là bài hát này. Lạ lùng nhỉ, nhưng sự thật là thế

Mình nhớ về khoảng thời gian ở xa bố, gia đình tạm xa nhau vì tính chất công việc của bố ở những nơi xa xôi, vùng sâu xa của những nơi nghèo khổ nhất. 

Ngày mẹ và các con ở ĐL, bố làm việc ở Huế.. Chuyến xe màu đỏ đưa bố về dăm ba hôm rồi bố lại đi. Chuyến xe tờ mờ sáng, chuyến nghe ngay trong đêm, chuyến xe của cơm áo gạo tiền, chuyến xe của sự xa cách đằng đẵng hàng tháng trời.. 

Ngày còn nhỏ mình biết gì đâu, chỉ thấy bố về là mừng vì bố mang về rất nhiều thứ, có nhiều món ngon lắm, rồi bố về mua tủ lạnh, mua máy giặt - xóm nghèo đó, nhà mình có đầu tiên. Cảm thấy bố đi xa thật thích vì ko có bố quản lý, tha hồ chơi rồi thi thoảng bố về mình lại có nhiều thứ. Trẻ con thật ngô nghê, cái đáng yêu và những suy nghĩ con trẻ đó- sau này lớn rồi cẳng ai có thể còn nữa.

Mãi sau này có gia đình riêng, có chồng rồi mới biết,  bao nhiêu chuyến xe là từng ấy nhớ mong của nguời đàn bà xa chồng .. nỗi trống vắng xen lẫn hoài nghi lo sợ mơ hồ như bao nhiêu người đàn bà có chồng khác.. Sự cách xa là nguyên do của rất nhiều thứ.. Từng có rất rất nhiều gia đình đổ vỡ vì không ở cạnh nhau, vì  va chạm công việc, vì.. 1 tỷ thứ lý do nếu lòng nguội lạnh.

Mãi về sau này khi nghe mẹ kể lại mới thấu.. cái nắm tay về già của bố mẹ phải đánh đổi bằng biết bao giông bão tuổi trẻ. Sự hi sinh, nhún nhường chịu đựng, sự tha thứ, lòng tin dành cho nhau.. Đi qua cả một chặng đường dài thật dài, xa thật xa.. ngoảnh lại vẫn còn có nhau.. đó là hạnh phúc!

"Gió lành lạnh buồn ơi, khuya nay anh đi rồi.. "

Ánh đèn xe sẽ từ từ xa dần và tắt hẳn ko còn nhìn thấy nữa. 

Mẹ vào kéo cửa sắt nặng lòng khoá, ôm các con lại chìm vào giấc ngủ.. Ngày mai trời lại sáng lên, cuộc sống vẫn tiếp diễn.. Chỉ có nỗi nhớ mong len lỏi vào ngóc ngách tim can của mẹ - người phụ nữ tiếp tục  ngày dài xa chồng.. 



Wednesday, September 23, 2020

Sáng mùa thu đi làm




Hôm qua HN mưa kèm không khí lạnh tràn về, rời công ty từ 5h mà đến tận 6h15' mới về được nhà. TẮC ĐƯỜNG - kinh khủng khiếp. 

 Mình lóng ngóng giữa đoạn cầu Định Công vì mãi ko sang được đường, ko có xe nào chịu nhường :(  cạnh là chiếc xe wave có 2 thanh niên quay sang hỏi "em sang đường à", rồi anh với chân lùi xe lại giữa trời mưa, ôi cảm động kinh khủng, chỉ biết nói cảm ơn 2 lần + cúi đầu 1 chút rồi đi qua vội. Rất cảm ơn 2 anh ạ, khi gõ lại những dòng này vẫn thấy muốn cảm ơn ạ


Sáng nay đi làm ăn bún bò huế ở NNV, xe lên ok mà xe xuống khó ghê huhu.. suýt đổ xe, với sang nhờ 1 ban nam  đỡ. Bạn nam đi cùng người yêu, bảo mình "xe gầm thấp đừng cố xuống thế này".. ok ok đồng ý =)). Bạn hỗ trợ mình dắt xe xuống rồi quay sang vuốt tóc bạn gái hỏi em ăn gì. Ôi trời thu se lạnh, cái vuốt tóc tình yêu của đôi trẻ làm ấm lòng bà già này quá 2 em ơi <3 Chúc 2 em yêu nhau thật hạnh phúc và bền lâuuuuu 😍😍



Tuesday, September 22, 2020

Có điều gì sao chẳng nói nói cùng anh

 Hỗn độn, vụn vỡ, len lỏi vào ngóc ngách chực làm mình ngã quỵ. Có những ngày trời âm u xám xịt, nặng trĩu lòng vì ngổn ngang suy nghĩ.. Dài thật dài, buồn thật buồn, xa thật xa..

Chẳng biết phải nói gì, cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, chẳng biết bày tỏ thế nào.. Phàm là con người, ai chẳng có lúc buồn như thế..

Cắm một bình hoa thật đẹp, nấu một món ăn thật ngon, nghe con ê a kể chuyện, skincare gì nữa? ôi chẳng thể nghĩ được gì nữa. Vì lòng buồn hắt buồn hiu, buồn như nồi chè bị thiu, buồn như người con gái tuổi trăng tròn ko được rủ đi chơi..



Ngày 4.8.2012.

Như pix này, thế thôi.

Sau này về già, có thể mình sẽ nhớ khoảng time khủng hoảng này nhất.
..

Cố lên, qua hết thôi .. hihi


Rảnh lục lại fb, thấy mình có 1 bức ảnh với caption này. Ôi 22 tuổi và 1 khẳng định ngốc ngếch thực sự.. vì giờ mình quên cmn khủng hoảng gì rồi =)).

30 tuổi nhìn lại, sẽ thấy mỗi giai đoạn là 1 khủng hoảng nhất định.. cuộc đời con người suy cho cùng là những khủng hoảng nối tiếp nhau, chưa qua hết cơn khủng hoảng này sẽ có 1 cơn khác ập đến.. hihi


Đây là chốn viết lung tung của mình.. có ai mò vào đây đọc ko nhỉ? Lên tiếng 1 câu cho vui nhé các bạn =))

Friday, September 18, 2020

Mỗi ngày trôi..

 Điều thứ 2 trong 4 quy tắc tâm linh của người Ấn Độ "Bất cứ điều gì xảy thì đó chính là điều nên xảy ra" mình nằm lòng và áp dụng với những khi gặp chuyện buồn, chuyện ko vui, chuyện tụt mood. Hôm nay - mình mất tiền.

Bão số 5 đổ bộ vào Huế, Quảng Bình. HN trời trước bão đẹp là thế, trong lành là thế, mùa thu là thế.. nhưng rồi cũng mưa rơi. Thời tiết cũng như đời người thôi, có hôm này hôm khác. Ko thể cứ mưa mãi hoặc nắng mãi - cũng như cuộc sống này ko thể cứ buồn mãi hoặc vui mãi. Vậy nên hãy cọi nhẹ mọi thứ đi. :) 

Đôi khi, cái bạn cần chỉ là sự im lặng - im lặng đã đồng nghĩa với sẻ chia rồi. Mình thường ngại kể về cả quá trình hoặc cả câu chuyện làm mình buồn. Do đó chẳng ai hiểu mình cả. Mình ngại trình bày vì mỗi lần trình bày như con dao cứa thêm vào nỗi buồn đó, rỉ máu..

Đại học năm nhất, năm 2 năm 3. mình có 1 gia đình nhỏ thường đi trà chanh, mỗi cuộc ngồi trà chanh là buôn chuyện trên trời dưới biển, vui đến độ mình ko muốn tàn cuộc về nhà 1 chút nào cả luôn.. Rồi cuộc vui qua mau, sau này cũng là trà chanh, cũng là gia đình nhỏ đó nhưng niềm vui ko còn nữa .. Đó là lần đầu tiên mình thấm thía "trong gặp gỡ đã có mầm li biệt" - nghĩa là cuộc sống này, ko gì là mãi mãi. Kể cả những mối quan hệ ngỡ từng rất thân quen, ngỡ như ruột thịt - rồi cũng sẽ phai mờ nếu lòng người ko thực sự hướng về nhau.. Ko sao cả, đó là quy luật cuộc sống.

Sáng nay mình đi sớm, đã ở bên này đường những vẫn cố lượn sang bên kia mua hạt dẻ ăn. có điều quán đóng cửa. buồn hiu hắt hắt hiu 

Hnay Highland giảm giá 40% nè. 

Hnay mình được mua cho 1 cốc tào phớ

Hôm nay đến cty mình xịt nuôi cây cẩm nhung

Mỳ Tôm đã được bố mẹ chuyển sang lớp tiếng anh tăng cường.

À, mình đọc được 1 câu đại loại trong lòng thiếu thứ gì, ngta sẽ khoe thứ ấy. Kể cũng đúng, chị gái mình có chồng làm cho đủ mọi thứ, fb tuyệt nhiệt ko có gì nhắc về chồng cả =))))))). cũng có phần sai. nói chung vừa sai vừa đúng hahaaa.

Mình hết buồn rồi, à còn 1 chút thôi. Mình nen bớt nói lại.

Mình cũng bắt đầu thấy chán fb rồi. cuộc sống nên co cụm lại sẽ tốt hơn